Thứ sáu, 19/03/2021 | 15:23

BÀI DỰ THI: Người cán bộ “miệng nói tay làm”

“Miệng nói tay làm” là bí quyết để ông Nguyễn Xuân Thủy- Chủ tịch Hội NNCĐDC/dioxin huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai luôn tạo được niềm tin với nạn nhân, hội viên và cấp ủy, chính quyền địa phương suốt nhiều năm qua.

“Với những người từng đi qua khói lửa chiến tranh như tôi, được sống sót trở về đã là may mắn lắm rồi. Bởi vậy, tôi dành phần đời còn lại để chia sẻ với những số phận đang mang trong mình di chứng của chất độc da cam. Việc này không chỉ là trách nhiệm mà còn là đạo lý” - ông Thủy mở đầu cuộc trò chuyện với chúng tôi.

TỪ NỖI ĐAU RIÊNG

Phải khó khăn lắm chúng tôi mới có thể gặp và trò chuyện với ông Nguyễn Xuân Thủy, bởi ông luôn bận rộn với công việc của Hội. Có theo dõi cách làm việc của ông mới thấy hết nguồn năng lượng dồi dào từ người đàn ông cao lớn, rắn rỏi này. Cầm trên tay tập hồ sơ xác minh đề nghị hưởng chế độ trợ cấp dành cho NNCĐDC, ông bộc bạch: “Tôi phải tranh thủ làm để những trường hợp mới này sớm được hưởng chế độ, để gia đình họ bớt khổ”. Rắn rỏi là thế, nhưng khi chúng tôi bày tỏ mong muốn được biết cơ duyên nào khiến ông tự nguyện gắn bó hết mình với công việc đầy khó khăn này, ông Thủy im lặng nhìn xa xăm rồi xúc động, hình như ông đã rưng rưng nước mắt nói: “Có ở trong nỗi đau da cam mới hiểu…”.

Quả thực, nỗi đau ấy hiện hữu trong chính ngôi nhà của ông. Vừa bước vào nhà, cậu con trai út năm nay đã gần 30 tuổi hồ hởi ra đón bố với vẻ mặt và hành động như của một đứa trẻ lên 5. Âu yếm, đưa tay sửa lại cổ áo cho con, ông Thủy tâm sự: “ Thằng con này bao nhiêu tuổi là bằng ấy thời gian vợ, chồng tôi phải rơi nước mắt. Chúng tôi ở nhà thì ít, ở bệnh viện thì nhiều”. Ông kể: năm 1972, khi vừa tròn 17 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, tạm biệt quê hương Thanh Miện, Hải Dương, sau gần 3 tháng huấn luyện, ông được lên đường vào chiến trường Nam Trung Bộ. Trải qua biết bao mưa bom, bão đạn, ông vẫn là người chiến sỹ cách mạng kiên cường. Nhưng điều ông không thể ngờ rằng, bước ra khỏi chiến tranh, ngoài việc mất sức lao động 61% thì ông còn bị nhiễm chất độc da cam do Mỹ phun rải xuống chiến trường. Ông Thủy nhìn sang các con, rồi nghẹn ngào nói: “Mãi đến sau này, khi thấy 3 đứa con sinh ra đều không được khỏe mạnh, lành lặn như con người ta, tôi mới bắt đầu tìm hiểu và thật sự đau đớn, khi biết rõ nguyên nhân”. Và có lẽ người đau khổ nhất khi ấy chính là vợ ông – bà Trần Thị Thanh; bà chia sẻ, không chỉ ông Thủy phải mang trên mình những vết thương của chiến tranh mà cô con gái đầu cũng bị ảnh hưởng về thị lực, 2 người con sau bị di chứng nặng nề, cả về thể chất lẫn tinh thần. Tuy nhiên, vợ chồng bà đã không đầu hàng số phận mà động viên nhau vượt qua nỗi đau ấy để bù đắp cho các con và cả những gia đình có hoàn cảnh như mình.

Vừa là một người lính, vừa là người cha của những đứa con bị ảnh hưởng của chất độc da cam, ông Thủy càng thấu hiểu cho đồng đội và những gia đình có tình cảnh tương tự. Ông nắm bàn tay, đưa lên ngực mình, nhắc nhở: “Từ chính nỗi đau của mình, tôi nhận ra rằng phải biến nó thành hành động để xoa dịu nỗi đau của biết bao số phận ngoài kia. Tôi cảm thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều đồng đội nên day dứt và trăn trở làm sao để sẻ chia, giúp đỡ được những hoàn cảnh bị nhiễm chất độc da cam”. Sau 14 năm, làm Chỉ huy trưởng Ban Chỉ huy Quân sự huyện, năm 2002, khi vừa nghỉ hưu, ông Thủy được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện. Đến năm 2006, ông được bầu làm Chủ tịch Hội NNCĐDC/dioxin huyện Chư Sê. Từ đây, ông bắt đầu cuộc hành trình “Xoa dịu nỗi đau da cam”.

Ông Thủy trao bò giống cho gia đình chị Phan Thị Lý (làng U, xã Kông Htok)

Thời điểm ông Thủy bắt tay nhận nhiệm vụ là lúc Hội NNCĐDC/dioxin huyện Chư Sê vừa mới được thành lập, mọi thứ đều bắt đầu từ con số không. Ông phải ngày đêm tự mình đi vận động nguồn lực, khảo sát, tìm hiểu các trường hợp nhiễm chất độc da cam và lên kế hoạch hoạt động lâu dài cho Hội. Ông cho rằng: “Mỗi NNCĐDC là một nỗi đau khác nhau, chưa kể nỗi đau của hàng ngàn người thân, những người đang từng ngày vật lộn với vô vàn khó khăn đeo bám trong cuộc sống. Bởi vậy, tôi phải ngày đêm nghĩ cách để giúp đỡ họ cả về vật chất lẫn tinh thần; mọi thử thách, vất vả tôi không nề hà” ông Thủy nói.

ĐẾN HÀNH TRÌNH KHÔNG MỆT MỎI GIÚP NNCĐDC

Với tâm niệm đó, suốt 15 năm đảm nhiệm chức Chủ tịch Hội NNCĐDC/dioxin huyện Chư Sê, ông Thủy đã: “Miệng nói, tay làm”, “Tới từng ngõ, gõ từng nhà” những trường hợp bị nhiễm chất độc da cam. Dẫn chúng tôi đến thăm gia đình chị Phan Thị Lý (làng U, xã Kông Htok), ông giãi bày: “Đây là trường hợp mà tôi đã phát hiện cách đây gần 10 năm. Vào chiều 28 tháng Chạp năm đó, tôi tới nhà và thấy chị Lý cùng 2 đứa con tật nguyền co ro trong căn nhà lá siêu vẹo, cuộc sống của họ như bước vào đường cùng, khi chị Lý bị căn bệnh suy thận mãn tính”.

Hồi nhớ lại, chi Lý chia sẻ: “Tôi bị di chứng chất độc da cam từ bố mình, tôi thường xuyên đau ốm, da dẻ bủng beo. Sau khi lấy chồng, tôi sinh 3 đứa con (1 đứa hiện đã mất). Thấy con không được bình thường như chúng bạn và bị bệnh, vợ chồng tôi đã ra sức chạy chữa. Gia đình càng kiệt quệ khi tôi phải chạy thận. May sao, trong cơn bĩ cực, chúng tôi được bác Thủy tìm tới giúp đỡ”. Từ đó, ông Thủy kêu gọi các nhà hảo tâm giúp đỡ gia đình chị Lý vượt qua khó khăn. Ngoài việc thăm hỏi, năm 2016, ông đã kêu gọi được 88 triệu đồng cùng 2 con bò giống tặng gia đình chị Lý để phát triển kinh tế, chữa bệnh và nuôi 2 con tật nguyền. Hội NNCĐDC/dioxin huyện còn nhận nuôi 1 đứa con chị Lý với số tiền 500 ngàn đồng/tháng. Nắm chặt bàn tay co quắp của cô con gái út chị Lý, ông Thủy xót xa thở dài: “Đời mình dù sao cũng đến tuổi sế chiều rồi, nhưng đời chúng nó còn dài biết bao giờ mới hết khổ. Bù đắp bao nhiêu cho vơi được nỗi bất hạnh này!”.

Những lần đến thăm hỏi các NNCĐDC, lòng ông Thủy đều day dứt như thế. Để họ có thêm động lực vươn lên hòa nhập cộng đồng, ông thấy cần phải giúp đỡ cả về vật chất lẫn tinh thần. Ông ngày, đêm tìm cách hỗ trợ NNCĐDC theo từng hoàn cảnh khác nhau. Nhiều gia đình NNCĐDC trên địa bàn huyện đã thoát nghèo và ổn định cuộc sống nhờ sự giúp đỡ của ông Thủy. Ông Lê Văn Kỳ (làng Trung, xã Hbông) xúc động bầy tỏ: “Gia đình tôi trước đây khổ cực lắm, có 2 con bị bệnh bại não do di chứng chất độc da cam. Nhờ sự hỗ trợ của Hội NNCĐDC/dioxin huyện, đặc biệt là ông Thủy trao tặng 2 con bò để làm ăn, hiện nay kinh tế gia đình tôi đã ổn định, mua được 5 sào rẫy nên không phải đi làm thuê, làm mướn nữa. Hội cũng giúp đỡ để gia đình xây dựng được ngôi nhà mới khang trang, sạch đẹp. Chúng tôi thấy tự tin hơn trong cuộc sống rất nhiều.

Đó là 2 trong hàng trăm trường hợp được ông Thủy quan tâm giúp đỡ. Hiện nay, huyện Chư Sê có khoảng 1.000 người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc da cam; 485 gia đình với trên 600 người là nạn nhân; có 192 nạn nhân là con đẻ và cháu nội, ngoại bị di chứng bẩm sinh khuyết tật nặng. Trong 15 năm qua, ông cùng các thành viên của hội đã vận động ủng hộ quỹ trên 7 tỷ đồng. Ngoài việc tổ chức thăm hỏi, động viên, tặng quà nhân dịp lễ, tết. Hội còn hỗ trợ bò sinh sản cho 60 gia đình nạn nhân có hoàn cảnh khó khăn với tổng giá trị trên 500 triệu đồng. Trong số này, có 10 gia đình đã thoát nghèo bền vững, thu nhập hàng năm từ sản xuất, chăn nuôi 70-80 triệu đồng/gia đình. Ngoài ra, Hội còn nhận nuôi 60 trẻ em bị nhiễm chất độc da cam có hoàn cảnh khó khăn với số tiền 400 ngàn đồng/tháng/cháu; hỗ trợ xây dựng mới 20 căn nhà cho các hộ khó khăn về nhà ở, trị giá trên 1 tỷ đồng…

Mặc dù mang trong mình những nỗi đau do chiến tranh để lại, nhưng ông Thủy vẫn luôn vui vẻ “Miệng nói, tay làm”, lạc quan trong cuộc sống lẫn công việc, với cách nghĩ, cách làm “Vì nạn nhân chất độc da cam” ông Nguyễn Xuân Thủy đã góp phần không nhỏ trong việc chăm sóc, nâng cao đời sống, xoa dịu nỗi đau của NNCĐDC huyện Chư Sê. Mới đây, ông vinh dự được tặng Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ và nhiều Bằng khen của Trung ương Hội, của UBND tỉnh và được suy tôn là cán bộ Hội tiêu biểu giai đoạn 2015-2020 tại hội nghị điển hình tiên tiến toàn tỉnh lần thứ III năm 2021 sắp tới, nhân kỷ niệm 60 Ngày thảm họa da cam Việt Nam./.

Hồng Mẫn