Thứ tư, 11/09/2019 | 08:22

Người thương binh, cán bộ hội giàu nghị lực

Đến xã Ôn Lương (huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên) nghe nhiều người nói về ông Nguyễn Quốc Xứng, bởi ông là thầy thuốc Đông y, với những bài thuốc chữa trị có hiệu quả, nhất là về xương khớp, đường ruột, dạ dày, gan, thận... Ông kiêm nhiệm nhiều chức vụ: Chủ tịch Hội Đông y; Giám đốc HTX Nông sản an toàn; Phó Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin (NNCĐDC) và Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh của xã.

Tháng 12/1971, khi vừa 18 tuổi, người thanh niên Nguyễn Quốc Xứng nhập ngũ, sau một năm huấn luyện đặc công, cuối năm 1972 ông cùng đồng đội vào chiến trường Tây Nguyên chiến đấu. Tháng 3/1975, trong trận đánh giải phóng thị xã Buôn Ma Thuột, ông chiến đấu trong đội hình Trung đoàn Đặc công 198, ông bị thương, đồng đội kể lại: mũi chiến đấu mà ông tham gia thương, vong nhiều, ông bị thương nặng vì đạn bắn thẳng, mất nhiều máu, khi chuyển về phía sau đồng đội cứ nghĩ là ông không sống được, nhưng với sự cứu chữa kịp thời, tận tâm, tận lực của y bác sĩ và nghị lực cùng với sự hồi sinh kỳ diệu, ông đã qua cơn nguy kịch và dần hồi phục sức khỏe và trở về trong vòng tay đồng đội. Hiện ông là thương binh hạng 3/4 với mức thương tật 41%. Sau thời gian trong quân ngũ, rồi chuyển ngành sang doanh nghiệp, ông xin về địa phương. Phát huy truyền thống Bộ đội cụ Hồ và do tính ham tìm tòi học hỏi, ông đã đăng ký và theo học Chương trình Đào tạo dài hạn về Đông y, do Hội Đông y tỉnh Thái Nguyên tổ chức, vừa học, vừa làm, vừa nghiên cứu tiếp thu có chọn lọc về phương pháp điều trị với những bài thuốc cổ truyền của dân tộc, ông ngày càng tự tin về những bài thuốc của mình, góp phần mang lại niềm vui cho nhiều người bệnh và gia đình họ.

Vừa tham gia công tác địa phương, vừa phát triển về kinh tế gia đình, ông cùng vợ đã đầu tư phát triển vườn thuốc nam để chủ động một phần nguyên liệu, kết hợp trồng cây ăn quả. Thu nhập từ nghề thuốc và trồng cây ăn quả là nguồn thu chính đáng, giúp vợ chồng ông cải thiện, nâng cao chất lượng cuộc sống, đồng thời đầu tư trở lại cho sản xuất, tiếp tục kê đơn bốc thuốc điều trị cho người bệnh.

Thương tật đã không làm ông nản chí, ông đã làm nhiều việc, tham gia công tác xã hội, ông biết phân phối, bố trí thời gian hợp lý để thực hiện đạt hiệu quả cao, ông đã vượt lên chính mình giúp cho gia đình và xã hội. Ông thực sự là một tấm gương sáng về vượt lên chính mình./.

Lương Trung Hà