Thứ tư, 01/04/2020 | 18:51

Thêu dệt niềm vui từ đôi chân tàn tật

CCB Đỗ Văn Hồi (khu 9- xã Bắc Sơn, huyện Tam Nông, tỉnh Phú Thọ) đã từng nhiều năm chiến đấu ở chiến trường, trong vùng Mỹ rải CĐHH. Vợ chồng ông có 7 người con, nhưng chỉ có Đỗ Thị Út là gái. Các anh của Út đều lành lặn, đã yên bề gia thất; riêng Út bị tật nguyền. Với em, việc nói năng đã khó, đôi tay bị liệt, đôi chân cử động được nhưng yếu, nên phải dùng xe lăn.

Gần ba chục năm nay, trong mọi sinh hoạt, Út đều phải sử dụng hai bàn chân và sự trợ giúp của bố mẹ. Ông Hồi năm nay 76 tuổi, vợ ông - bà Lê Thị Vang cũng đã 74. Không làm ruộng nương, chỉ nuôi vài mái gà, hai vợ chồng già và cô con gái tật nguyền 29 tuổi sống chủ yếu nhờ hai suất trợ cấp NNCĐDC. Sắp qua thời tuổi trẻ, nhưng do bệnh tật mà Đỗ Thị Út phải chịu phận thua chị kém em. Nhìn bạn bè cùng trang lứa có sức khỏe được đi học, được bay nhảy đó đây, Út khát khao vô cùng. Em nỗ lực luyện tập dùng chân xúc cơm, bưng nước, giặt giũ, khâu vá…; cố tìm cho mình những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống.
Nếu chỉ có vậy, thì có lẽ dân trong làng, ngoài xã cũng chỉ mang máng biết rằng, nhà ông Hồi ở Xuân Quang, có cô con gái nhiễm CĐDC, liệt tay nhưng biết luyện đôi chân để tự phục vụ mình. Điều để nhiều người biết đến Đỗ Thị Út chính là nghị lực vươn lên trong cuộc sống, khi em quyết tâm học chữ, học thêu tranh và làm được nhiều việc phi thường. Không thể đến trường, chỉ học theo các anh chị, các bạn vậy, mà Út nhanh biết đọc, biết viết. Nghe nói nhiều người trong xã thêu được những bức tranh theo mẫu rất đẹp, cô gái tật nguyền tìm đến tận nhà họ để xem, rồi dành thời gian vào Yotube xem người ta thêu tranh như thế nào, công việc bắt đầu từ đâu. Khi đã có những hiểu biết cơ bản, Út đi lăn xe ra chợ tìm chọn mẫu tranh, trích một phần tiền trợ cấp để mua kim khâu, chỉ màu…
Ông Hồi kể: - Không biết bao lần thấy con ngồi cả ngày thêu tranh, tuy mừng về cố gắng của con nhưng thực lòng tôi cũng rất xót xa, thương con vô cùng. Đã bao lần khuyên cháu không nên cố, nhưng Út quyết tâm cao lắm! Hôm nào cũng vậy, 5 giờ sáng, đôi chân tật nguyền đã “xe chỉ luồn kim” và chỉ dừng lại khi đã làm đủ 11 tiếng đồng hồ mỗi ngày, thêu được 10 sợi chỉ, mỗi sợi dài 80 cm. Hơn 1 năm trời, Út đã thêu hết 50 cuốn chỉ màu để hiện hình đôi chim công sinh động và rực rỡ. Khi xong đường thêu cuối cùng, Út mừng đến rơi nước mắt, đôi vai nhỏ bé khẽ rung lên. Út khoe với chúng tôi về tác phẩm của mình trong niềm vui sướng khôn tả: - Thời gian đầu tưởng chừng cháu không thể vượt qua được. Mới ngồi thêu vài tiếng đã thấy mỏi nhức toàn thân. Nhưng cháu tự nhủ lòng: Phải quyết tâm từ những việc nhỏ nhất. Vì vậy mà ngày mỗi ngày, cháu đều cố gắng!
Xong tác phẩm “Chim công”, Út tiếp tục dành 91 ngày thêu bức “Phu Thê”, làm quà cưới người anh họ. Đó thật sự là món quà vô giá không chỉ bởi kết tinh từ lao động cực nhọc, đầy đam mê, mà còn bởi ý nghĩa thánh thiện từ tâm của đứa em khuyết tật cầu mong hạnh phúc viên mãn cho đôi lứa...

Mái tóc bạc phơ nhìn con gái ngồi trên chiếc trên xe lăn, bà Vang chạnh lòng thương con, không cầm được nước mắt. Bà kể, từ ngày được tặng chiếc điện thoại thông minh, có thêm bạn bè ở khắp mọi miền, nhận được nhiều lời động viên, dường như Út thấy lạc quan, tự tin hơn. Mỗi khi có ai đó nhắn tin hỏi han, chia sẻ, Út cũng đều khoe với mẹ như một đứa trẻ. Út bảo, dù khó khăn thế nào con cũng sẽ trở thành một người có ích!

Tác phẩm “Chim công” - thành quả của 367 ngày lao động nghệ thuật của Đỗ Thị Út

Bà Đỗ Thị Hoan, chuyên viên văn hóa xã hội UBND xã Bắc Sơn chia sẻ: Mỗi tháng, ông Hồi được nhận trợ cấp NNCĐDC 2 triệu 64 nghìn, cô Út được 1 triệu 624 nghìn đồng, vị chi ngót nghét 3,7 triệu đồng. Như vậy đời sống gia đình 3 người ở nông thôn cũng tạm ổn. Là xã nghèo, vừa được sáp nhập từ 3 xã cũ nhưng cũng như trước đây, các dịp lễ tết, ngày thảm họa da cam, ngày TBLS, địa phương đều tổ chức động viên, thăm hỏi, tặng quà nạn nhân. Chúng tôi rất mong Nhà nước quan tâm hơn nữa đến những người có công, trong đó có nạn nhân trực tiếp tham gia hoạt động kháng chiến bị nhiễm CĐDC và con cháu của họ bị di chứng ảnh hưởng, để họ có mức sống về vật chất và tinh thần ngày càng ổn định./.

Nguyễn Sản - Thúy Hằng