Thứ ba, 20/08/2019 | 10:32

Issues related to US war crime that caused AO pain in Vietnam

More than half a century ago, the US Army used toxic chemicals in their war against the Vietnamese people. In fact, there have been many research projects, providing quite a few data and specific harmful effects of the toxic chemical of Agent Orange/dioxin on human beings and environment. In 1999, the National Committee on Investigating Consequences of Toxic Chemicals Used in the Vietnam War published an oversized more-than-100-page book featuring data and maps, which clearly define the types of chemicals and level of pollution in each region of South Vietnam. Therefore, the "unknown" of the issue does not lie in specific technical and harm factors, but falls short in the US attitude and responsibility for the victims of their actions in the past.

This article aims to clarify legal aspects and justice as well as the offenders and their accessories of the universally-condemned crime called “Agent Orange/ dioxin,” in the hope that more people in the world are aware of Agent Orange (AO) victims, particularly Vietnamese AO victims, who with their inborn defects or/and disabilities have suffered both physical and spiritual pains but have been treated unjustly and unfairly by the US Government. The issue is clearly discussed as follows:

Legal Issue: The US Government and Army have clearly violated international conventions on the use of toxic chemicals in war.

At an international symposium in March 2002 in Hanoi that drew the participation of some 280 domestic scientists and 120 others from 19 foreign countries, including the US, speakers reiterated The Hague Convention 1907, which includes provisions banning the use of toxic chemicals and poison-soaked weapons. Later at international conferences in Geneva, the ban was clarified by saying that all liquid, powder and gas materials with toxic chemicals are prohibited from being used in war. In 1969, the General Assembly issued a resolution, saying that the ban must be applied to all toxic chemicals that are used to make warheads. In short, the international community has, for many times, highlighted the ban on the use of toxic chemicals in war articulated in international conventions, of which the US is a signatory.

From the point of view of international law, when a party knows the harm of a banned weapon but still uses it, that means the party commits the crime of deliberately violating the international convention. Although the US Government has so far joined efforts with Vietnam in cleaning some dioxin-contaminated areas, the US side has not yet acknowledged its responsibility for Vietnamese AO victims, and no international tribunal has adjudged the crime. The harms of AO/dioxin have no longer been an “unknown” but how to deal with it has still remained an “unknown.”

Moral Issue: The US Government and Army seem to have bypassed the moral values of human beings.

In the Vietnam War, the US Army sprayed toxic chemicals onto South Vietnam in the period 1961-1972. During the 10 years, 20 million gallons of various toxic chemicals were sprayed onto 27% of the area of South Vietnam, spreading from the 17th parallel North to the Mekong Delta. As toxic chemicals can easily and quickly be spread in wind and water flows, the toxic-chemical-contaminated land in Vietnam is far larger than 27% of the area of South Vietnam.

According to surveys conducted by international scientists on the consequences of toxic chemicals used by the US Army in Vietnam, 2.1-4.8 million people with a majority of revolutionary troops and civilians have been exposed to the toxic chemicals. The number of Vietnamese babies born with defects triple in AO/dioxin-infected areas compared with other areas.

Not only the Vietnamese people but also international public opinion and people in the US have condemned the crime called Agent Orange/dioxin. In 1967, the International Tribunal opened two hearings on proceedings initiated by philosopher Bertrand Russel against the US Army’s crime of conducting chemical warfare in Vietnam. Some US congressmen and senators as well as US scientists at prestigious universities wrote letters to the US President, protesting against the US Army’s use of poisons in Vietnam. Additionally, a number of international organizations also raised voice against the US Army’s war crime in Vietnam.

In fact, the US Government has once acknowledged that AO had had bad impacts on exposed US troops and issued a policy to offer healthcare services and compensations to the US victims. But the question is why it has not had similar gestures for Vietnamese victims. By doing so, the US Government has bypassed human morality as well as the values of human rights and democracy that US politicians often highlight as the US identical specialty in international politics. So this must be viewed as an ethical unknown.

In short, from an ethical perspective, the US Government and Army have committed genocide like their crime in Japan and Japanese fascists’ in Vietnam.

Instigator and culprit: From a legal point of view, the culprit of a crime can basically be defined as: first, the person(s) who is the instigator(s) of the crime; second, the person(s) who pays for the cost of the crime; third, the person(s) who directly commits the crime or provides support or has direct involvements in the crime.

Regarding the OA case, the US Government and Army have all the three above conceptions.

Regarding the role of the instigator, the US initiated the “Special warfare” in 1961 by sending a large number of US military advisors to South Vietnam and providing a good deal of modern weaponry and equipment for the Saigon puppet government. At that time, some US advisors proposed an idea of spraying defoliant chemicals onto the forests in South Vietnam suspected of Vietnamese revolutionary bases. In August 1961, US pilots instructed the Saigon army’s pilots to spray the lethal poisons on forests in South Vietnam. On knowing the case, some US politicians, including senators, voiced the legality of the action and the then US President ordered to limit the use of defoliants. But the US Army continued to spray the poisonous chemicals on a larger scale in the end of 1961.

In 1962, US pilots directly sprayed the defoliants onto forests in South Vietnam.

Later, US servicemen who had directly sprayed the chemicals onto forests told that it took only three minutes to spray 3,800 liters of AO/dioxin onto an area of 140ha forest from a C123.

With the clear evidence, the US Army was the instigator of the crime. They did it with a evident purpose of destroying their adversary’s shelters and gaining advantages for US troops.

Regarding the cost of the project to spray the poisonous chemicals in Vietnam, the US Government must host the primary responsibility. In fact, all the money used for purchasing the poisonous chemicals, transporting them from the US to Vietnam, and conducting the spraying of the poisonous chemicals came from the US Army’s budget that had been approved and funded by the US Government. US chemical manufacturers did not fund for the project.

Meanwhile, the US Army was the one who developed the plan to spray poisonous chemicals, selected the targets and directly sprayed AO/dioxin onto South Vietnam.

So it is evident that the US Government and Army were both the culprit of the AO crime in South Vietnam.

Accomplice: As mentioned above, the US manufacturers of defoliant chemicals cannot be determined as the culprit of the crime. But they should hold some responsibilities. In proceedings, the US manufacturers of AO/dioxin claimed that they only sold the dangerous chemical to the US Army, and that they did not directly spray the chemical in South Vietnam, so they should not be responsible for the crime.

Their justifications were acceptable only in the first phase. But they were not innocent as they still kept selling AO/dioxin to the US Army even though scientists later proved the harms of AO/dioxin to both environment and human health in Vietnam, and American and international public opinion strongly protested against the use of the poison.

Based on the law, the US AO/dioxin manufacturers must be viewed as accomplices who provided tools for the culprit to commit crime despite their full knowledge of the harms of AO/dioxin. As a result, they should be responsible in part for the crime in the past and its consequences at present called the Agent Orange pain in Vietnam.

To conclude, the crime has entirely originated from the US. So to define who holds the primary responsibility and who holds joint responsibilities for the crime is an internal affair of the US. But the legal liable entity for the case and Vietnamese AO victims is the US Government who should answer the question of justice if they really respect common values of human rights, democracy and ethics.

By Major General Tran Ngoc Tho, President of the Ho Chi Minh City chapter of the Vietnam Association for Victims of Agent Orange

---------------------------------------------------------------------------------------------------

LÀM RÕ NHỮNG VẤN ĐỀ LIÊN QUAN ĐẾN TỘI ÁC MANG TÊN DA CAM/DIOXIN

Cách đây hơn nửa thế kỷ, Mỹ sử dụng chất độc hóa học trong chiến tranh xâm lược Việt Nam. Trên thực tế, đã có rất nhiều công trình nghiên cứu, cung cấp khá đầy đủ những số liệu và những tác hại cụ thể trên nhiều mặt mà chất độc da cam của Mỹ đã gây ra. Năm 1999, Ủy ban quốc gia điều tra hậu quả các chất độc hóa học dùng trong chiến tranh Việt Nam đã xuất bản tập sách khổ lớn, có hơn 100 trang gồm số liệu và bản đồ ghi rõ từng vùng, từng loại và mật độ nhiễm độc ở Nam Việt Nam. Do vậy, “ẩn số” của vấn đề không nằm ở yếu tố kỹ thuật và tác hại cụ thể, mà nằm ở thái độ không nhận trách nhiệm của phía Mỹ.

Bài viết này muốn làm rõ hơn những khía cạnh về pháp lý, đạo lý, thủ phạm và tòng phạm của một tội ác mà cả thế giới lên án - tội ác mang tên da cam/dioxin, với hy vọng sẽ có nhiều hơn nữa những con người đứng về phía những nạn nhân chất độc da cam đang phải chịu nỗi đau thể xác và tinh thần, những người tàn tật do hậu quả chất độc da cam/dioxin và bị chính phủ Mỹ đối xử bất công. Sau đây là những vấn đề cụ thể:

Thứ nhất, về pháp lý: Chính phủ Mỹ và quân đội Mỹ đã vi phạm các công ước quốc tế về sử dụng chất độc trong chiến tranh.

Trong cuộc hội thảo quốc tế tháng 3/2002 tại Hà Nội thu hút 280 nhà khoa học Việt Nam và 120 nhà khoa học của 19 quốc gia, trong đó có Mỹ. Các đại biểu đã nhắc lại “Công ước La Hay 1907 đã cấm sử dụng các chất độc và vũ khí có tẩm thuốc độc”. Đến hội nghị quốc tế ở Giơnevơ, Công ước ấy đã được bổ sung rõ hơn: “cấm triệt để việc sử dụng tất cả các chất lỏng, chất bột, chất khí có hóa chất độc”. Đến năm 1969, Đại hội Hội đồng Liên hiệp quốc đã ra quyết định, trong quyết định ghi rõ: “Công ước Giơnevơ phải được áp dụng đối với tất cả các hóa chất dùng làm vũ khí chiến tranh”. Như vậy, cộng đồng quốc tế đã nhiều lần khẳng định việc sử dụng chất độc hóa học trong chiến tranh là vi phạm các công ước quốc tế mà chính nước Mỹ cũng có chữ ký ở trong đó.

Theo quan điểm luật pháp quốc tế, khi một bên biết tác hại của một số loại vũ khí, biết loại vũ khí đó bị cấm nhưng vẫn sử dụng, thì điều đó phải được luận theo tội danh là: cố tình vi phạm công ước quốc tế một cách trắng trợn. Thế nhưng đến nay, chính phủ Mỹ tuy đã có một số hành động giúp Việt Nam tiêu độc ở một số khu vực nhiễm độc nặng, nhưng vẫn không chịunhận trách nhiệm đối với các nạn nhân và cũng chưa có tòa án quốc tế nào phán xét tội ác của họ. Tác hại của chất da cam không còn là ẩn số nhưng cách xử lý nó vẫn là “ẩn số”.

Thứ hai, về đạo lý: Chính phủ Mỹ và quân đội Mỹ đã chà đạp lên những giá trị đạo đức của loài người.

Trong chiến tranh Việt Nam, Mỹ bắt đầu rải chất độc ở miền Nam Việt Nam từ năm 1961 đến năm 1972 mới chấm dứt. Trong thời gian hơn 10 năm ấy, quân đội Mỹ đã rải tổng cộng 20 triệu gallon chất độc các loại, làm nhiễm độc khoảng 27% diện tích toàn miền Nam Việt Nam, bao phủ hầu hết lưu vực các con sông lớn từ vĩ tuyến 17 trở vào đến đồng bằng sông Cửu Long. Do đó, diện tích nhiễm độc chắc chắn lớn hơn 27% vì chất độc phát tán rộng theo dòng nước.

Theo kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học quốc tế về tác hại của chất độc do Mỹ sử dụng ở Việt Nam đã gây ra hội chứng nhiễm độc cho khoảng 2,1 đến 4,8 triệu người, phần lớn là dân thường và lực lượng vũ trang cách mạng. Ở những vùng bị rải chất độc da cam, số trẻ em sinh ra bị dị tật nhiều gấp 3 lần so với những vùng không bị rải chất độc.

Không phải chỉ ở Việt Nam mà hầu như tất cả dư luận trên thế giới, kể cả ở Mỹ đều đã lên án tội ác mang tên da cam/dioxin. Có thể kể một số sự kiện điển hình sau đây: Tòa án Quốc tế do triết gia người Anh là ông Bertrand Russel (Béc-tơ-răng Rút-sen) khởi xướng đã tổ chức hai phiên tòa trong năm 1967 để xử tội ác chiến tranh hóa học của Mỹ ở Việt Nam. Một số nghị sỹ và các nhà khoa học của một số trường đại học nổi tiếng ở Mỹ cũng viết thư cho Tổng thống Mỹ để phản đối việc sử dụng chất độc ở Việt Nam. Ngoài ra, còn một số tổ chức quốc tế khác cũng lên tiếng phản đối hành động tội ác của Mỹ.

Nếu chính phủ Mỹ thừa nhận tác hại của chất độc da cam/ dioxin đối với sức khỏe của những người đi rải chất độc và có chính sách chăm sóc sức khỏe, đền bù thiệt hại cho họ, thì tại sao họ không làm như thế đối với nạn nhân chất độc da cam - là những người Việt Nam bị rải chất độc? Tại sao chính phủ Mỹ chà đạp lên những giá trị đạo đức của loài người và những giá trị về nhân quyền và dân chủ mà nước Mỹ thường tự ca ngợi? Đó cũng là một “ẩn số” nằm ở lĩnh vực đạo lý.

Tóm lại, nhìn từ quan điểm đạo lý, chính phủ và quân đội Mỹ đã phạm tội ác diệt chủng tương tự như tội ác của họ ở Nhật và của phát xít Nhật ở Việt Nam trong chiến tranh thế giới thứ hai. Nhân dân Việt Nam không cần cầu xin đạo lý từ những kẻ xâm lược nhưng kiên quyết lên án tội ác của quân đội Mỹ và kiên quyết đòi công lý cho những nạn nhân chất độc da cam.

Thứ ba, về thủ phạm gây tội ác: Không ai khác ngoài Chính phủ và quân đội Mỹ.

Theo quan điểm luật pháp, thủ phạm ít nhất có các yếu tố sau đây: Trước hết phải là kẻ chủ mưu của hành động có mục đích. Thứ hai phải là kẻ chi phí toàn bộ phí tổn cho việc thực hiện gây án. Thứ ba là kẻ tổ chức, kiểm tra, đôn đốc và cung cấp phương tiện, vật tư để thực hiện gây án. Theo ba yếu tố cơ bản đó, thì chính phủ Mỹ và quân đội Mỹ đã hội đủ tính chất và vai trò của “thủ phạm”. Cụ thể, chứng minh như sau:

Về vai trò chủ mưu: Từ năm 1961, Mỹthực hiện chiến lược “chiến tranh đặc biệt” ở Việt Nam với đội ngũ đông đảo cố vấn quân sự và nhiều vũ khí, trang bị quân sự mới. Lúc đó, một số cố vấn quân sự Mỹ đã đề xuất sáng kiến: dùng chất độc hóa học làm rụng lá cây ở những khu vực nghi có lực lượng du kích Việt cộng ẩn náu. Tháng 8 năm 1961, phi công Mỹ đã trực tiếp hướng dẫn phi công Sài Gòn rải chất độc hóa học. Ngay lúc đó, một số nghị sĩ Mỹ đã lên tiếng cảnh báo về tính pháp lý và Tổng thống Mỹ đã ra chỉ thị phải hạn chế sử dụng; nhưng trên thực tế, đến cuối năm 1961 quân đội Mỹ tăng cường sử dụng chất độc trên quy mô rộng lớn hơn và đến năm 1962, quân đội Mỹ đã cử phi công sang Việt Nam trực tiếp lái máy bay rải chất độc hóa học. Quân nhân Mỹ trực tiếp rải chất độc kể rằng: “Họ sử dụng máy bay chuyên dụng cho rải chất độc là C123, mỗi chiếc chở được 3.800 lít chất độc da cam, chỉ cần 3 phút để rải hết số chất độc đó bao trùm lên một diện tích 140 ha. Mỗi tốp máy bay rải chất độc gồm 2 chiếc C123 và một tốp máy bay chiến đấu F4 đi hộ tống”. Như vậy, quân đội Mỹ hoàn toàn là chủ mưu vì họ dùng chất độc hóa học với mục đích rất rõ ràng là triệt phá đối phương và bảo vệ quân Mỹ.

Về chi phí cho rải chất độc: Tiền mua chất độc hóa học, chi phí vận chuyển, cất giữ và máy bay chuyên dụng đều nằm trong ngân sách quân sự của quân đội Mỹ đã được chính phủ Mỹ phê duyệt. Các công ty hóa chất Mỹ không tài trợ cho chi phí này.

Về kế hoạch, lựa chọn mục tiêu, cung cấp chất độc, máy bay rải chất độc, máy bay hộ tống… đều có quân đội Mỹ can dự ngay từ thời kỳ đầu và sau đó hoàn toàn chủ động thực hiện.

Tóm lại, đã đầy đủ các yếu tố để kết luận: Chính phủ Mỹ và quân đội Mỹ là thủ phạm của tội ác rải chất độc hóa học ở Nam Việt Nam.

Thứ tư, về vai trò tòng phạm với tội ác da cam ở Việt Nam:

Các công ty hóa chất Mỹ sản xuất ra các loại chất da cam/dioxin biện minh rằng chỉ bán các chất đó cho Chính phủ và quân đội Mỹ, họ không trực tiếp rải chất độc ở Việt Nam nên họ không phải là người chịu trách nhiệm trực tiếp. Tuy nhiên, sự biện minh đó chỉ có giá trị trong thời gian đầu tiên, nhưng khi dư luận Mỹ và thế giới đã lên án và dẫn chứng cụ thể những tác hại của chất da cam/dioxin đối với môi trường và sức khỏe của con người ở Việt Nam mà các công ty hóa chất vẫn cung cấp chất độc cho quân đội Mỹ. Theo quan điểm luật pháp, tòng phạm là kẻ cung cấp phương tiện cho kẻ gây án, khi biết rõ hành vi gây án mà vẫn cung cấp, không hề có hành động phản đối hay ngăn cản. Đó chính là trường hợp của các công ty hóa chất Mỹ. Cho nên họ chính là tòng phạm và phải chịu một phần trách nhiệm với tội ác mang tên da cam/dioxin.

Kết luận:

Nếu nhìn tổng thể cả 4 khía cạnh: pháp lý, đạo lý, thủ phạm và tòng phạm của tội ác mang tên da cam/dioxin, ta thấy đều có nguồn gốc từ nước Mỹ. Do đó, việc quy trách nhiệm cụ thể cho ai là chuyện nội bộ của họ, nhưng đối với những nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam, với công pháp quốc tế, thì người phải trả lời trước công lý là Chính phủ Mỹ, nếu như họ vẫn còn tôn trọng những giá trị của loài người về nhân quyền, dân chủ và đạo đức.

Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ

Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP Hồ Chí Minh

26 tỉnh thành hội khu vực phía Bắc trao đổi, rút kinh nghiệm hoạt động Hội

* Năm 2020, Hội NNCĐDC/dioxin Lạng Sơn đăng cai tổ chức Hội nghị trao đổi kinh nghiệm công tác Hội các tỉnh, thành phố khu vực phía Bắc lần thứ X.

Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố Hải Phòng: Tri ân những tấm lòng vàng và đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhì

Sáng 02/8/2019, Hội NNCĐDC/dioxin thành phố Hải Phòng đã tổ chức Hội nghị tri ân “những tấm lòng vàng” và đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhì. Dự Hội nghị có các đồng chí: Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh - Chủ tịch Hội NNCĐDC/dioxin Việt Nam; đồng chí Lê Khắc Nam - Ủy viên thường vụ thành ủy, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng; Thượng tọa Thích Quảng Tùng - Ủy viên Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Chủ tịch Hội Phật giáo thành phố Hải Phòng; đại diện Quân khu 3, Quân chủng Hải quân, các ban, ngành của Thành phố, các nhà hảo tâm, v.v.