Thứ tư, 22/05/2019 | 07:07

Vấn đề hỗ trợ nạn nhân CĐDC Việt Nam

Mới đây, tại Hà Nội, Trung ương Hội Nạn nhân CĐDC/dioxin Việt Nam đã phối hợp với Cơ quan phát triển quốc tế Hoa Kỳ (USAID) tổ chức Hội thảo bàn về những giải pháp giúp đỡ nạn nhân CĐDC 5 năm 2019-2024. Một trong 30 tham luận gửi đến Hội thảo và được trình bày tại Hội thảo là tham luận của GS, BS, Thầy thuốc Nhân dân Nguyễn Thị Ngọc Phượng, Phó Chủ tịch Hội Nạn nhân CĐDC/dioxin Việt Nam với đề tài “Vấn đề hỗ trợ nạn nhân chất độc da cam Việt Nam”. Tạp chí Da cam Việt Nam trân trọng gửi đến bạn đọc tham luận này.

Cần quan tâm giúp đỡ hơn wnax đối với nạn nhân CĐDC

Chúng ta đều biết, Cơ quan Y tế Hoa Kỳ đã công nhận, khoảng 376 kg chất dioxin chứa trong chất độc da cam (CĐDC) được rải ở Việt Nam từ năm 1961 đến 1971, ngoài tác hại hủy diệt môi trường sinh thái, còn là một chất rất độc hại cho sức khỏe con người, gây ra hơn 18 bệnh tật trên các cựu chiến binh Hoa kỳ đã từng chiến đấu tại Việt Nam. Các nữ CCB Hoa Kỳ đã đến Việt Nam trong chiến tranh sinh con có một trong hơn 18 khuyết tật bẩm sinh cũng được công nhận là do nhiễm dioxin.

Nạn nhân CĐDC Việt Nam thế hệ thứ nhất với số lượng được ước tính khoảng 4,8 triệu người, cũng bị tác động của dioxin như các CCB Hoa Kỳ, nhưng nặng hơn, nhiều bệnh hơn vì đã bị rải CĐDC lặp đi lặp lại nhiều lần, với nồng độ hết sức cao, gấp hằng 600 lần liều sử dụng trong nông nghiệp, trong một thời gian rất dài. Mà cơ địa của nạn nhân Việt Nam vốn yếu đuối, trong chiến tranh có cuộc sống kham khổ, thiếu dinh dưỡng. Nhóm nạn nhân CĐDC Việt Nam thế hệ thứ nhất hầu hết bị ung thư, bệnh tật; hằng trăm nghìn nạn nhân đã qua đời. Những nạn nhân hiện còn sống sót đều đã lớn tuổi, đau yếu triền miên.

Nạn nhân Việt Nam thế hệ thứ 2 rất nhiều, đa số phơi nhiễm gián tiếp qua các cơ chế sinh hóa, gây bất thường trên sức khỏe sinh sản của cha và mẹ, và nhất là qua sữa mẹ. Do bị phơi nhiễm sớm, từ trong bụng mẹ và trong những năm đầu đời bú mẹ nên dioxin gây nhiều tác hại nặng nề. Nhiều gia đình có đến 2, 3, 4 người con bị ảnh hưởng của CĐDC, làm cho hoàn cảnh gia đình đã khó khăn lại càng khó khăn hơn!

Hiện nay đã có thế hệ thứ 3, và cả thứ tư, bị nhiều loại khuyết tật bẩm sinh.

Báo cáo của tôi hôm nay không bàn đến mối liên quan đã được xác định rõ ràng giữa dioxin và các hậu quả này cũng như cơ chế tác hại của dioxin trên con người. Chúng tôi muốn thảo luận về vấn đề cần hỗ trợ nạn nhân CĐDC Việt Nam hiện nay như thế nào?

Trong bối cảnh đau lòng đó của các nạn nhân CĐDC Việt Nam, để giảm nhẹ phần nào các hậu quả nặng nề mà họ đang gánh chịu, chúng tôi cần:

1. Điều kiện chăm sóc, điều trị, phục hồi chức năng cho nạn nhân, cả người lớn tuổi và trẻ em.

2. Tổ chức dạy nghề và tìm phương kế để tạo việc làm, giúp nạn nhân còn trẻ có thể hòa nhập cộng đồng, tự nuôi sống bản thân. Và, nếu có thể, thành lập gia đình, sống hạnh phúc như bao công dân bình thường khác.

3. Điều kiện cho ngành y tế từ tuyến cơ sở có thể phát hiện sớm ung thư, phát hiện sớm các khuyết tật bào thai, tránh bớt các trường hợp sinh con khuyết tật, dị dạng, vừa là gánh nặng cho gia đình và xã hội mà cũng vừa là nguyên nhân gây nhiều ảnh hưởng tâm lý cho các cặp vợ chồng phơi nhiễm hoặc có cha mẹ bị phơi nhiễm.

Cụ thể hơn, tôi xin đề nghị như sau:

Thứ nhất: Hỗ trợ tài chính để xây dựng và điều hành các trung tâm nuôi dưỡng, chăm sóc nạn nhân cô đơn, không có người chăm sóc ở nhà. Các trung tâm này còn giúp nạn nhân điều trị bệnh, phẫu thuật và phục hồi chức năng, đào tạo nghề phù hợp. Đề nghị hỗ trợ các phương tiện và đào tạo, chuyển giao kỹ thuật phục hồi chức năng không những về vận động mà còn về ngôn ngữ, trí tuệ.

Thứ hai: Hỗ trợ trang bị máy siêu âm, phương tiện xét nghiệm cơ bản cho những vùng căn cứ cách mạng cũ, cũng là vùng sâu vùng xa, vùng dân tộc thiểu số, hiện nay kinh tế còn khó khăn, để phát hiện sớm ung thư và khuyết tật bào thai như các loại ung thư tiền liệt tuyến, ung thư đường hô hấp...

Thứ ba: Hỗ trợ phương tiện để tẩy độc dioxin ra khỏi cơ thể.

Thứ tư: Tẩy sạch nhanh chóng môi trường còn ô nhiễm dioxin, ngoài 3 điểm nóng lớn ở Đà Nẵng, Biên Hòa, Phù Cát. Nhiều sân bay nhỏ trong thời chiến tranh hiện nay cũng còn nhiều dioxin, trên 700 ppt, như ở A So, A Lưới chẳng hạn. Nhân dân ở đó được khuyến cáo không sử dụng nước ao, hồ, giếng. Để lấy nước sạch, người dân phải đi rất xa vì khu vực miền núi khó đưa được nước máy lên tận các làng mạc. Chúng tôi đã xây dựng hệ thống dẫn nước từ hồ treo trên đỉnh núi cho dân, nhưng không thể phủ hết được!

Nhà nước Việt Nam đang hết sức tập trung phát triển kinh tế, xã hội, giúp xóa đói giảm nghèo cho người dân, cơ bản đã hoàn thành và đạt gần như toàn bộ các chỉ tiêu phát triển của Thiên niên kỷ. Tuy nhiên, đất nước chúng tôi vốn là một nước nông nghiệp, đang công nghiệp hóa và cố gắng đuổi kịp các nước đã được công nhận phát triển trong khu vực và trên thế giới, nhưng chưa thể thoát khỏi nhiều khó khăn khách quan, thậm chí chủ quan nữa.

Vả lại, số nạn nhân CĐDC Việt Nam quá đông, Nhà nước tuy phải chi nhiều nghìn tỷ đồng mỗi năm, nhưng vẫn không thể đáp ứng tất cả các yêu cầu thiết yếu nhất cho tất cả nạn nhân. Hội Nạn nhân CĐDC/dioxin và toàn xã hội đã cùng chung tay, góp sức chăm lo cho nạn nhân, nhưng cũng không đủ sức để nâng đỡ số nạn nhân quá đông ở thế hệ 1, thế hệ 2, 3, 4 và còn bao nhiêu thế hệ nữa, phải chịu đựng những tác hại của dioxin.

Chúng tôi đề nghị, và mong rằng, sau hội thảo này, chúng ta sẽ có biện pháp hợp tác cụ thể, hiệu quả để giúp cho nạn nhân CĐDC Việt Nam bớt đi những đau khổ không do họ tạo ra, nhất là các cháu thế hệ 2, 3, 4...

GS, BS Nguyễn Thị Ngọc Phượng

Phó Chủ tịch Hội Nạn nhân CĐDC/dioxin Việt Nam

Phát động Chương trình Nhắn tin “Chung tay xoa dịu nỗi đau da cam – 2020”

Sáng 12/3/2020, tại Hà Nội, Trung ương Hội NNCĐDC/dioxin Việt Nam phối hợp với Cổng Thông tin nhân đạo Quốc gia 1400 tổ chức Lễ phát động Chương trình “Chung tay xoa dịu nỗi đau da cam - năm 2020”, với cú pháp DA CAM gửi 1409 (20.000 đồng/01 tin nhắn), nhằm kêu gọi sự ủng hộ của các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước giúp đỡ NNCĐDC vượt lên nỗi đau về thể xác và tinh thần, thêm động lực vươn lên trong cuộc sống. Chương trình sẽ diễn ra đến hết ngày 08/5/2020.