Thứ sáu, 11/10/2019 | 14:37

Như hoa hướng dương …

Ở tuổi 75, nỗi lo của ông Trần Tiến Thành, Chủ tịch Hội NNCĐDC/dioxin tỉnh Bình Thuận mang hơi hướng của hỗ trợ và chia sẻ. Theo ông, cứ có nhiều người được hưởng vốn hỗ trợ dù ít, vẫn tốt hơn, vì nếu chưa thể tăng được nguồn tiền mặt mà đã tăng mức vay cho từng hội viên, thì số người được vay ít lại…

Thêm ngày nữa để yêu thương
Hôm ấy, khi ông Lâm quay lại chòi trên mảnh vườn ở bên kia sông La Ngà thì không thấy con trai đâu. Nhìn cảnh đàn gà bới xới xung quanh, ngỗng vịt xổng chuồng tứ tản, đàn dê thì không còn trong chuồng, ông đoán chắc thằng Thương lại bị lạc khi lùa đàn dê đi ăn, không biết đường quay về rồi. Ông tất tả chạy tìm con. Không đâu xa, cách chòi chỉ 500m, Thương ngồi khóc tu tu cùng với đàn dê đang ngơ ngác gặm cỏ. Thấy cha, anh mếu máo như một đứa trẻ, dù đã gần 50 tuổi, líu ríu theo chân về.
Ông Lê Văn Lâm, ở xã Đồng Kho, huyện Tánh Linh kể bệnh tình của anh Lê Hoài Thương cho chúng tôi nghe chuyện về đứa con tật nguyền của mình. Còn anh Thương, dáng dấp nhỏ như đứa trẻ 12-14 tuổi, cũng biết có khách đến nên lăng xăng lấy ghế ra, rồi lấp ló sau tấm phên nghe ngóng. “Hóng chuyện vậy, chứ nó không hiểu người ta nói gì đâu. Nhiều khi nói rát họng, khàn tiếng mà nó không hiểu gì hết, cứ thừ ra. Được cái là biết vâng lời, biết đỡ đần cha mẹ những việc vặt, biết thương loài vật nên rất thích nuôi chó, nuôi cả chục con rồi chăn dắt từ đàn dê, ngỗng cho đến gà vịt. Tất cả nhờ đồng vốn không lãi của Tỉnh hội Bình Thuận cho vay. Lúc đầu gia đình được vay 5 triệu đồng nuôi gà, vịt, sau đó thu hoạch điều, có tiền trả; năm 2016, gia đình lại được vay 10 triệu đồng, nuôi thêm dê gây thành đàn như bây giờ. Có đồng ra đồng vô, một phần cũng nhờ công sức từ con trai tôi đấy…”. Ông Lâm chia sẻ như vậy.

Anh Thương chèo thuyền chở cha, ông Lê Văn Lâm qua sông

Chút vui chợt tắt trên gương mặt ông Lâm, trong ánh mắt mờ đục của người cha già ấy là một nỗi buồn khác. “Anh nó, tên Minh năm nay đã 56 tuổi, còn tệ hơn. Không có nhận thức gì. Đầu nghẹo một bên, đi đứng liêu xiêu, cười nói ngơ ngẩn suốt ngày. Tui phải gửi cháu ngoài Hàm Tân cho người chị giữ dùm”. Xen trong nỗi buồn ấy là nỗi ân hận chất chứa, hình như không có cách nào cứu vãn nổi, khi ông ở cái tuổi cuối dốc của cuộc đời. Bây giờ, ông Lâm đã 75 tuổi. Ông rất sợ khi bản thân mất rồi, 2 đứa con tật nguyền đáng thương ấy sẽ ra sao. Đêm nào, ông cũng giật mình thon thót giữa khuya sau những giấc mơ như cuốn phim quay chậm về năm tháng của tuổi trẻ. Khi ấy, tuổi trẻ ông đi qua những cánh rừng ở vùng Bù Đăng, Bù Đốp, Phước Long... Ông không ý thức được chất độc da cam ngấm vào người. Hai đứa con trai ra đời, vì chất độc chết tiệt ấy nên người ngợm không ra gì. Như đã ở tận cùng nỗi đau, tận cùng trong bóng tối, nên với ông Lâm, từng ngày trôi qua là mừng vì có thêm ngày nữa để yêu thương.
Lúc ngặt nghèo…
Bỗng dưng câu nói “Có thêm ngày nữa để yêu thương”, tôi lại được nghe trong cuộc gặp gỡ giữa ông Trần Tiến Thành, Chủ tịch Hội NNCDDC/dioxin tỉnh Bình Thuận với bà Tư và một số hội viên khác.
Có lẽ đã ở cái tuổi nếm trải bao nhiêu khổ ải của đời người, nhất là với những người đi qua từng trận chiến đấu như bà Nguyễn Thị Ánh Tư, Chủ tịch Hội xã Tân Lập thì chuyện chưa vui hôm nay không thể để che lấp nụ cười. Ở tuổi 71, ý chí của bà vẫn còn nguyên như hồi 14 tuổi, khi ấy bà đã thoát ly gia đình, tham gia chiến trường Bình Tuy. Sau 8 năm, bà bắt đầu tham gia đoàn H50 tải đạn từ Đồng Xoài (Bình Phước) - Bình Thuận, dưới những cánh rừng Mỹ rải chất khai quang. Tuổi thanh xuân đầy sức sống của bà và đồng đội tuyệt nhiên không ai nghĩ chất độc da cam đã ủ trong không gian những cánh rừng ấy đã thấm vào cơ thể từ lúc nào, tích tụ bao lâu. Đến khi đất nước được giải phóng, bà lập gia đình ở lứa tuổi 30 thì ngỡ ngàng biết bản thân bị vô sinh. Vậy là xin con để nuôi… Có lương hưu, nhưng loay hoay với bao chi tiêu cũng hết. Vì vậy, bà mở quán bán hàng tập hóa, kiếm thêm thu nhập. Lúc ấy, Tỉnh hội cho vay không lãi 10 triệu đồng. Nhờ vậy, chi tiêu cũng đủ, nhưng mãi đến giờ vẫn chưa sửa được ngôi nhà…

Bà Nguyễn Thị Ánh Tư

Nghe đến đây, ông Thành vỗ vai bà Tư, nói như an ủi: “Từ từ, để tôi tìm nguồn khác giúp đỡ xem. Đó là giúp nghèo rồi, hội mình hiện mới dừng ở giúp ngặt thôi!”. Bà Tư bắt tay ông Thành thật chặt lúc chia tay.
Không chỉ bà Tư, nhiều nạn nhân khác sức khỏe hạn chế nên cứ loay hoay, mắc kẹt trước toan tính làm thế nào để lo kinh tế gia đình. Và trong những lúc ngặt nghèo ấy, Hội NNCĐDC/dioxin tỉnh đã hỗ trợ bằng cách cho vay vốn trong 3 năm không tính lãi. Nhiều người từ đồng vốn được vay đã sản xuất kinh doanh mở rộng ra một chút. Như ông Lê Quang Sinh (sinh năm 1949, thôn Lập Đức, xã Tân Lập, huyện Hàm Thuận Nam) làm nghề thu mua ve chai 20 năm nay, nhờ có 10 triệu đồng vốn của Hội đã có thu nhập ổn định hơn. Gia đình ông Lê Văn Hiên ở xã Huy Khiêm, huyện Tánh Linh cũng nhờ 10 triệu đồng của hội sửa lại nhà cho đàng hoàng và nuôi heo. “Hội viên nào được vay vốn không lãi này đều có hoàn cảnh hết sức khó khăn nhưng hầu như đều trả nợ đúng hạn.”- Ông Thành khẳng định như vậy.
Ông Thành nói như khoe rằng chương trình hỗ trợ vốn cho hội viên phát triển sản xuất kinh doanh này đã kéo dài từ năm 2007 đến nay, tức đã 12 năm hỗ trợ xoay vòng cho 440 lượt nạn nhân, hội viên vay. Đến nay, tổng nguồn quỹ của hội cho vay là 2,4 tỷ đồng. “Đây là tiền mà Hội kêu gọi sự giúp đỡ từ các nhà hảo tâm. Thời gian đầu có mức vay 5 triệu đồng; năm 2016 tăng lên 10 triệu đồng. Còn bây giờ, nhiều hội viên đề nghị mức hỗ trợ vốn cần tăng lên 15-20 triệu đồng/hộ, để có thể phát huy tác dụng đồng vốn hơn. Biết vậy, nhưng việc vận động nguồn lực tiền mặt khó quá!”- Ông Thành trần tình.
Ở tuổi 75, nỗi lo của ông mang hơi hướng của hỗ trợ và chia sẻ, có nghĩa có nhiều người được hưởng vốn hỗ trợ dù ít, vẫn tốt hơn. Vì nếu chưa thể tăng được nguồn tiền mặt mà đã tăng mức vay cho từng hội viên thì số người được vay ít lại… Và tôi, một người trẻ thấy đâu đó có cả sự động viên rất lớn từ ông, một người đã cao tuổi nhưng vẫn miệt mài mở rộng mối quan hệ, vận động tiền tài trợ rồi chia sẻ đến các nạn nhân da cam, các hội viên. Nói không quá, đó là hình ảnh truyền cảm hứng để nạn nhân da cam và các hội viên biết phát huy giá trị đồng vốn hỗ trợ, lao động tốt hơn, tự lực cánh sinh. Thực tế, ngoài đồng vốn của hội, nhiều người còn được tiếp cận nguồn vốn khác từ các tổ chức đoàn thể để phát triển kinh tế, tự lo cho bản thân, gia đình, không dựa dẫm vào nhà nước, xã hội. Điều đó khiến tôi liên tưởng đến những bông hoa hướng dương luôn nỗ lực tìm cách hướng về ánh mặt trời…
Bích Nghị