Thứ tư, 01/04/2020 | 18:55

Bó hoa này, xin được tặng em!

Không có chân để đi đôi giày đẹp
Mẹ sinh em đã khiếm khuyết vậy rồi
Em ra đời cũng chẳng được nằm nôi
Vì thân hình chỗ dư thừa, chỗ thiếu.
Hội nạn nhân, những con người thấu hiểu
Tặng cho em một chiếc gọi là giường
Em biết mình là cô bé đáng thương
Bên bạn giường, em chập chờn giấc ngủ
Khi lớn lên, trời chẳng hề ban phú
Cho chính em vóc dáng tuổi dậy thì
Để chưng diện lên mình những xiêm y
Đứng soi gương e thẹn mím môi cười
Khi nghĩ về đồng lứa tuổi đôi mươi
Em nghẹn ngào thấy tim mình quặn thắt
Thầm ước mong ai nắm tay thật chặt
Tim đập rộn ràng mơ mộng một tình yêu
Để đưa em đi đây đó những chiều chiều
Trao tặng em một bó hoa thật đẹp
Em cầu mong cho ước mơ đừng khép
Để một lần em có ngày tám tháng ba!

Phạm Xuân Phúc