Thứ hai, 13/07/2020 | 14:13

Nỗi đau xé lòng của người cha có 4 con là nạn nhân da cam

Chiến tranh đã lùi xa nhưng hậu quả của nó để lại khiến cho bao gia đình phải chịu đau thương, mất mát. Trong đó gia đình ông Phạm Văn Phúc, tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam chịu nhiều đớn đau khi cả 4 đứa con sinh ra đều bị di chứng của chất độc da cam.
Tiếp chúng tôi trong ngôi nhà cấp bốn đơn sơ và ông bắt đầu câu chuyện của gia đình mình: Năm 1963 nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Phúc nhập ngũ, đóng quân tại Ninh Bình, sau đó được đi học lớp sỹ quan cấp tốc và được điều vào chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị ác liệt. Năm 1974, xuất ngũ trở về địa phương, năm 1975 ông kết hôn với bà Đinh Thị Mỳ, quê ở Ninh Bình. Năm 1976, ông bà sinh người con đầu lòng là Phạm Minh Đức, khi ra đời cháu đã bị dị tật, dị dạng, bẩm sinh và thiểu năng trí tuệ. Vẫn nuôi hy vọng về những đứa trẻ mạnh khỏe, vợ chồng ông đặt niềm tin ở các lần sinh nở sau. Nhưng không may, tình trạng của những người con tiếp theo vẫn không khá hơn. Bốn người con, 3 trai, 1 gái đều bị ảnh hưởng chất độc da cam, sức khỏe suy giảm, thường xuyên bệnh tật đau ốm, không có khả năng lao động nên kinh tế gia đình rất khó khăn. Gần 40 năm qua, vợ chồng ông đã quen với những tiếng la hét, đập phá, những lần ngược xuôi vay mượn để đưa con vào bệnh viện chữa chạy nhưng bệnh tình mỗi ngày một trầm trọng. Đặc biệt, ông không dám để ở nhà bất cứ đồ đạc, giấy tờ nào có giá trị vì sợ các con đập phá, đốt hết.

Nghe chồng giãi bày, nước mắt bà Mỳ ứa ra từ lúc nào: Cháu thứ ba nhà tôi cứ đi lang thang suốt, có những trưa nắng tso, tôi tìm con để cho ăn mà không tìm được, đành quay về để chiều lại tìm con. Nhiều năm nay, vợ chồng tôi ngoài việc làm cha làm mẹ còn là người thầy thuốc, là người bạn chia sẻ buồn vui, lắm lúc còn phải đóng vai là người ngớ ngẩn để được vui đùa với mấy đứa con.
Hiện, gia đình ông Phúc sống chủ yếu dựa vào trợ cấp. Trong 4 người con của ông, 3 người đang được hưởng trợ cấp nhưng vẫn phải phụ thuộc bố mẹ. Riêng cô con gái có khả năng nhận thức hơn, nhưng lại mới bị ung thư di căn tuyến giáp. Nghĩ về tương lai của các con, ông Phúc và bà Mỳ không mong đợi gì ngoài sức khỏe để tiếp tục lao động, trông nom các con.
Đất nước im tiếng súng, người lính Phạm Văn Phúc sau khi hoàn thành nghĩa vụ, trở về quê hương những mong có một tổ ấm, vun vén hạnh phúc nhỏ nhoi nơi quê nhà của mình. Thế nhưng CĐDC chết người ấy vẫn bám riết cuộc đời ông, cướp đi của ông tất cả, bám riết lấy người vợ và 4 đứa con tật nguyền của ông…
Chia tay gia đình ông Phạm Văn Phúc, nhìn gương mặt nhợt nhạt, nụ cười ngây dại với ánh mắt vô hồn của 4 anh chị bên bố, mẹ già yếu, chúng tôi không sao cầm được nước mắt. Buồn thương cho 4 anh, chị bao nhiêu, càng đau với nỗi đau mà gia đình ông bà Phúc phải chịu đựng bấy nhiêu. Những mảnh đời bất hạnh ấy đang cần lắm sự quan tâm, chia sẻ của các nhà hảo tâm để xoa dịu đi phần nào nỗi đau da cam đang hằn sâu ngàn đời này...
Mọi chia sẻ, giúp đỡ, xin gửi về địa chỉ: Hội NNCĐDC/dioxin tỉnh Hà Nam
Nguyễn Trọng Giao