Thứ ba, 09/04/2019 | 13:54

Cô bé “chim cánh cụt” Trần Thị Hiếu Thảo

Nhắc đến Trần Thị Hiếu Thảo, nạn nhân CĐDC ở ấp Sơn Ton, xã An Thạnh 2, huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng không ai không biết. Đó là cô bé “chim cánh cụt”, 8 tuổi, lúc nào cũng nở nụ cười, lễ phép với tất cả mọi người. Dù không có tay có chân, nhưng lúc nào Hiếu Thảo cũng nở một nụ cười lạc quan.
Ngồi một góc trên giường, Hiếu Thảo cố dùng sức đẩy người về phía trước bằng đôi chân cụt rồi nhanh nhảu quắp hai cánh tay lại với nhau để rót nước giúp bà ngoại. Cách đó vài bước chân, bà Lý Thị Cho (64 tuổi, bà ngoại cháu Hiếu Thảo) rưng rưng nước mắt: “Con bé bị khuyết tật từ lúc mới lọt lòng mẹ, có tay có chân gì đâu, suốt ngày chỉ biết lết đi như vậy”.
Hiếu Thảo là đứa con duy nhất của con gái bà cùng người chồng trước. khi Hiếu Thảo chào đời được 8 tháng thì bố bé bị tai nạn giao thông qua đời; một năm sau, mẹ bé cũng đi lấy chồng mới, Hiếu Thảo được ông bà ngoại nuôi dưỡng từ đó đến nay.

Dù không có tay, không có chân, nhưng Hiếu Thảo vẫn tự mình làm được tất cả mọi thứ, từ ăn uống, đi học, đến quét nhà, phụ giúp ông bà ngoại. Ẵm Hiếu Thảo vào lòng, bà Cho tâm sự: “Con bé ngoan lắm, từ nhỏ đã không biết mặt bố là ai, mẹ nó thì cả năm mới về quê thăm nó một lần. Nó nhớ mẹ lắm mà có dám nói cho ông bà biết đâu, nó sợ ông bà buồn. Hằng ngày, nó lết đi bằng đôi chân không lành lặn. Nó thường hỏi tại sao mẹ sinh nó ra lại cụt tay cụt chân như vậy? Mỗi lần nghe nó hỏi vậy, bà chỉ biết ôm nó vào lòng mà khóc chứ biết trả lời làm sao...
Quệt những giọt nước mắt khẽ lăn dài trên đôi gò má bằng đôi tay cụt, Hiếu Thảo cho biết hơn 8 tháng qua, em vẫn chưa gặp lại mẹ của mình. “Bố con chết rồi, mẹ con đi làm ở Bình Dương, bây giờ mẹ còn có chồng nữa, có cả em nữa. Một năm mẹ mới về thăm con một lần, con nhớ mẹ lắm”- cô bé thỏ thẻ nói.
Mặc dù không có mẹ ở bên chăm sóc nhưng Hiếu Thảo chưa bao giờ giận mẹ bất cứ một điều gì. Trong tâm thức của cô bé 8 tuổi, mẹ là người em thương yêu nhất. “Con thương mẹ lắm, con chỉ muốn mẹ về thăm con một lần rồi hãy đi làm mà thôi. Con thương ông bà ngoại lắm, vì ông bà ngoại nuôi con, cho tiền con ăn học”, Hiếu Thảo nói.
Cố khum đôi tay cụt cầm lấy cây bút, Hiếu Thảo nắn nót viết từng chữ trên cuốn tập mới. Để có thể viết được là cả một quá trình nỗ lực, vượt qua mọi đau đớn của em.“Năm nay con học lớp 3, lúc đầu con viết không được, đau lắm, nhưng con cố gắng tập từ từ, ông bà cũng giúp con tập viết nữa”. Hiếu Thảo vui vẻ khoe như vậy.
Để đi đến trường mỗi ngày, Hiếu Thảo cùng ông ngoại phải vượt qua đoạn đường dài hơn 4km. Chỉ cần tới được cổng trường, Hiếu Thảo lại xin ông ngoại để em tự nhấc từng bước trên đôi chân cụt đi vào lớp học. Hiếu Thảo bộc bạch: “Con ước mình có được đôi chân giả để có thể tự đi học, ông ngoại già rồi, con không muốn phiền ông ngoại nữa”.
Dù cho cơ thể bị khiếm khuyết nhưng Hiếu Thảo rất ham học hỏi, kể từ lúc được ông bà ngoại cho đi học, em chưa từng nghỉ một buổi học nào. Với Hiếu Thảo, được đến lớp để học chữ là niềm hạnh phúc lớn nhất của em, để em nuôi ước mơ được trở thành bác sĩ của mình.
Đeo chiếc cặp cho Hiếu Thảo, ông Trần Văn Nhở (64 tuổi) sửa soạn lại bộ đồ cho đứa cháu ngoại rồi chở cháu đến trường. Ông Nhở cho biết, bất kể trời mưa trời nắng, Hiếu Thảo đều chăm chỉ đi học.
“Số con bé khổ, từ nhỏ đã không có bố, mẹ lại có gia đình khác. Nó sống với tôi mà đâu có được đầy đủ như người ta, cơm ngày ba bữa có khi còn không đủ. Nó ước có đôi chân giả để đi học, mà gom góp mãi tôi vẫn chưa đủ tiền để đưa con bé đi lắp chân”, ông Nhở tâm sự.
Vì không có đất có vườn, bà Cho lại bị gãy tay, không thể đi làm được, nên mọi sinh hoạt phí hằng ngày của gia đình đều phụ thuộc vào những đồng tiền làm thuê ít ỏi của ông Nhở. Thương đứa cháu ngoại bị thiệt thòi nhưng chưa bao giờ ông Nhở dám nghĩ đến chuyện một ngày để đứa cháu đi thực hiện ước mơ.“Với tôi lúc này, chỉ mong có tiền để nuôi con bé được ăn học đến nơi đến chốn. Còn chuyện lắp chân giả cho bé, chắc cả đời này không thực hiện được”, ông Nhở nghẹn lòng.
Trước hoàn cảnh khó khăn của cô bé chim cánh cụt Trần Thị Hiếu Thảo đang sống với ông bà ngoại già yếu, chúng tôi tha thiết kêu gọi quý độc giả gần xa quan tâm giúp đỡ để Hiếu Thảo có đủ điều kiện lắp đôi chân giả, để ăn học đến nơi đến chốn, thỏa niềm mơ ước của cháu…

Thanh Thoảng