Chủ nhật, 31/03/2019 | 08:57

Ngược xuôi nước mắt da cam…

Nỗi bất hạnh của gia đình ông Lê Bá Quang chỉ là một trong vô vàn hoàn cảnh của những nạn nhân nhiễm chất độc da cam/dioxin trong cả nước

Dù đã hơn 70 tuổi, nhưng nạn nhân CĐDC Lê Bá Quang, thôn Kim Tân 2, xã Hoằng Tiến, huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa) vẫn còn trĩu nặng nỗi lo. Bởi 2 đứa con của ông bị nhiễm chất độc da cam đang hàng ngày hàng giờ phải chịu đựng những tổn thương đến đau lòng…

Trong căn nhà nhỏ cấp 4, ông Lê Bá Quang ngồi dưới nền nhà, giọng vừa cưng nựng, tay vừa đút từng thìa cơm cho con gái thứ 2. Năm nay cô đã 38 tuổi nhưng khuôn mặt ngây dại, câm điếc, tay chân tê liệt, tâm thần bất ổn, lúc cười, lúc khóc, lúc lại gào thét. Kế bên cạnh là một căn phòng khá tối, là người con trai thứ 4 của ông năm nay đã 33 tuổi, bị mù, câm điếc, đang bị nhốt trong chiếc cũi sắt, lúc lúc lại la hét, cào cấu những muốn phá tung để thoát ra.

Hẳn không ai có thể cầm nước mắt khi chứng kiến hoàn cảnh hiện tại của gia đình ông Quang, nhất là hình ảnh hai người con của ông bị nhiễm CĐDC nặng đã và đang hàng ngày, hàng giờ phải vật lộn với sự giày vò thể xác, tổn thương tâm hồn đến đau lòng như vậy.

Ông Lê Bá Quang sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, ông và anh em trong gia đình đều hăng hái, tình nguyện lên đường nhập ngũ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ ác liệt. Năm 1968, ông Quang tham gia chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị, đánh các trận Khe Sanh, Đường 9, Nam Lào; đến cuối năm 1969, ông bị thương và trở ra Bắc điều dưỡng. Sức khỏe hồi phục, ông lại tiếp tục tham gia hoạt động tại đơn vị pháo mặt đất, thuộc đơn vị C14, cụm Tĩnh Gia thuộc Bộ CHQS tỉnh Thanh Hóa. Đầu năm 1974, ông trở về và lập gia đình. Vợ chồng ông sinh được 4 người con (2 trai, 2 gái), nhưng con gái thứ hai và con trai thứ tư bị nhiễm CĐDC. Khi sinh con, thấy hình hài kỳ dị, vợ chồng ông Quang không biết con mình bị nhiễm chất độc hóa học, chạy vạy khắp nơi để đưa con đi chữa trị, nhưng bệnh tật ngày càng nặng hơn, bệnh tật đau đớn đeo bám, hành hạ, vợ chồng ông đau khổ, bất lực, chỉ biết động viên nhau cùng chăm bẵm, phục vụ các con.

Tâm sự thêm ông Quang kể: Ngày cũng như đêm, vợ chồng ông thay nhau túc trực chăm sóc 2 cháu, phục vụ mọi sinh hoạt, từ việc nhỏ nhất, bởi 2 cháu hoàn toàn không tự chủ, thậm chí đi vệ sinh ngay tại chỗ. Thời đó, kinh tế gia đình không có gì ngoài căn nhà cấp 4 cũ của ông bà nội để lại, vài sào ruộng khô cằn và trợ cấp thương tật ít ỏi; quanh năm suốt tháng chỉ lo chạy chữa, chăm sóc, phục vụ con cái, không có thời gian làm việc, nên cuộc sống của gia đình ông vốn khó khăn, lại càng thêm chật vật. Mãi đến năm 2002, có chủ trương của Nhà nước, ông Quang và 2 con được đi khám sức khỏe ở bệnh viện và được kết luận cả 3 bố con đều bị nhiễm chất độc da cam/dioxin.

Khi đó, ông và vợ mới ngừng việc chạy chữa cho con. Chưa một đêm nào vợ chồng ông Quang được giấc, bởi chúng gào thét, đập phá, nhất là người con trai bệnh ngày một nặng hơn, trước kia nhốt trong cũi gỗ bị phá tan, giờ gia đình phải xây bằng gạch và làm thêm cũi sắt, để không phá phách đồ đạc trong nhà. Vất vả nhất là lúc tắm rửa cho các con, vợ chồng ông nhiều lần bị thương vì chúng vùng vẫy, xô ngã. Người vợ của ông Quang có lẽ giờ đây cũng đã cạn nước mắt, gương mặt bà lúc nào cũng buồn bã, sức khỏe ngày một yếu đi nhưng ngày qua ngày vẫn cùng chồng lo từng bữa ăn, giấc ngủ, tắm rửa, giặt giũ cho 2 người con đã ngoài 30 tuổi, rồi quét dọn nơi ở, dọn vệ sinh cho các con…

Cũng chính vì quá khổ tâm cũng như bất lực trước hoàn cảnh của 2 con mà vợ ông Quang sinh ra suy nghĩ nhiều, tinh thần suy sụp, ốm đau. Ông Quang kể lại hoàn cảnh của gia đình, đôi mắt đỏ hoe như muốn khóc: “38 năm nay, sinh 2 con bị nhiễm chất độc da cam dị dạng không bình thường, đầu óc điên loạn, mọi sinh hoạt không tự chủ được làm vợ chồng tôi khổ tâm vô cùng, chịu bao khó khăn vất vả, kiệt quệ về tinh thần, sức lực. Nhưng cũng may thay còn 2 con lành lặn, bình thường, đó là niềm vui, là sức mạnh để vợ chồng ông vượt qua nỗi đau da cam.

Thế nhưng, cũng thương cho 2 con lành lặn, bình thường ấy, vì đến tuổi dựng vợ, gả chồng bị người đời từ chối, cháu gái đầu sinh năm 1979 đến tuổi trưởng thành ở địa phương dư âm để lại di truyền của bố nên không lấy được chồng, đành cho con vào miền Nam lấy chồng, tìm tương lai sau này, người con trai thứ 3 hiện nay cũng đã có gia đình, công việc ổn định và cùng với vợ chồng ông phụ giúp việc chăm sóc chị gái và em trai bị bệnh. Hoàn cảnh của gia đình tôi thật đau lòng, vượt quá sức chịu đựng của con người, với những vất vả không sao kể hết, có những lúc tưởng chừng như không vượt qua nổi…”.

Được sự quan tâm của các cấp ủy Đảng, chính quyền, các đoàn thể chính trị xã hội, đặc biệt là Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin các cấp cũng như hàng xóm láng giềng thường xuyên thăm hỏi, động viên, giúp đỡ về vật chất và tinh thần, giúp gia đình ông Lê Bá Quang có thêm động lực vượt qua khó khăn, chăm sóc các con. Căn nhà cấp 4 cũ trước kia nay đã được xây dựng lại vững chắc hơn từ nguồn kinh phí hỗ trợ của Quỹ nghĩa tình đồng đội của Bộ Quốc phòng và ngày công lao động của Hội Cựu chiến binh trong xã.

Khổ tâm, vất vả, khó khăn là vậy, nhưng hàng ngày, gia đình ông Lê Bá Quang ngoài việc chăm sóc chu đáo cho 2 con, còn tích cực tham gia lao động sản xuất, cải thiện và nâng cao đời sống gia đình, tự mình vươn lên không ỷ lại Nhà nước. Đặc biệt ông Lê Bá Quang còn tham gia tích cực các hoạt động xã hội của địa phương, với cương vị là Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin xã Hoằng Tiến cùng giúp đỡ, động viên những hội viên nạn nhân da cam có hoàn cảnh tương tự như ông vươn lên trong cuộc sống,… Nhưng một điều ông Lê Bá Quang luôn canh cánh lo, đó là khi sức khỏe của vợ chồng ông yếu đi, việc chăm sóc, phục vụ cho 2 cháu sẽ càng khó khăn hơn, ông mong rằng được Nhà nước quan tâm, có chính sách cho gửi các cháu đến nơi nuôi dưỡng tập trung để chăm sóc, bớt sự vất vả cho gia đình và vì cuộc sống của các con.

Nỗi bất hạnh của gia đình ông Lê Bá Quang chỉ là một trong vô vàn hoàn cảnh của những nạn nhân nhiễm chất độc da cam/dioxin trong cả nước, họ vẫn đang cùng với người thân trong gia đình hàng ngày phải gánh chịu. Những nỗi đau, những bất hạnh đó vẫn đang dày vò cơ thể của chính bản thân và con cháu họ - đó là nỗi đau chưa bao giờ nguôi của các gia đình nạn nhân da cam… Và hơn ai hết, họ đang rất cần sự giúp đỡ, hỗ trợ của cộng đồng xã hội để có thêm nghị lực vượt qua khó khăn, vươn lên trong cuộc sống, hòa nhập cộng đồng...

Phương Trang

XỨNG TẦM “BINH CHỦNG ĐẶC BIỆT”

Dịp kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam hằng năm (21-6), các cơ quan báo chí và những người làm báo nhận được rất nhiều lời chúc mừng. Trong đó, có lẽ lời chúc “xứng tầm chiến sĩ cầm bút và binh chủng đặc biệt” khiến các nhà báo vừa vinh dự, tự hào, vừa nhận rõ trách nhiệm lớn lao nhưng cũng nhiều băn khoăn, trăn trở nhất.

Nhìn lại kết quả 6 năm thực hiện Chỉ thị 43 ở Hậu Giang

Quán triệt và thực hiện Chỉ thị số 43-CT/TW ngày 14/5/2015 của Ban Bí thư Trung ương Đảng Về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác giải quyết hậu quả chất độc hóa học do Mỹ sử dụng trong chiến tranh ở Việt Nam, 06 năm qua tỉnh Hậu Giang đã triển khai sâu, rộng và đạt nhiều kết quả quan trọng.