Thứ năm, 04/03/2021 | 16:04

THƠ: NỖI ĐAU DA CAM

Bốn mươi năm, đã qua rồi chiến tranh

Vẫn còn đó những nỗi đau để lại

Chất diệt cỏ, ôi xót xa hủy hoại

Qua bao đời, truyền kiếp chứng tật nguyền .

Ba triệu người bị nhiễm đi o xin

Một con số kinh hoàng những số phận

Cả đất nước, bao gia đình lận đận

Bởi da cam, đến tận cùng nỗi đau .

Khuyết tật tinh thần lẫn thể xác nhàu

Khi con cháu sinh ra không lành lặn

Nhìn dị tật di truyền, lòng đau thắt

Có cánh nào bù đắp được hay không ?

Những căn nhà trống hoác giữa cánh đồng

Bao tiền của, trôi theo dòng bệnh tật

Cái nghèo đói đeo đẳng, đời lận đận

Đến bao giờ mới thoát khỏi cảnh này ?

Có gia đình ba thế hệ truyền lây

Nhiều đứa trẻ dị dạng, sống lay lắt

Thật đau xót, khi đó là sự thật

Biết về đâu, tương lai số phận này …

Tác giả: Phương Lý