Thứ hai, 04/01/2021 | 15:07

BÀI DỰ THI: Nơi tình thương được thắp sáng

Làng Hữu nghị Việt Nam (xã Vân Canh, huyện Hoài Đức, Hà Nội) không chỉ là nơi an dưỡng của các Cựu chiến binh mà còn là tổ ấm của hơn 100 em bé khuyết tật, con cháu của những người lính bị nhiễm chất độc da cam từ nhiều vùng, miền của Tổ quốc. Những em bé có cái tên như Hồng Phúc, Minh An, Thanh Bình không có được một cuộc sống bình thường. Và đối với những đứa trẻ luôn bị bệnh tật và mặc cảm giày vò này thì chỉ có tình thương vô bờ của những người mẹ mới có thể xoa dịu phần nào nỗi bất hạnh của các em.

Điều kỳ diệu từ tình thương

Làng Hữu Nghị Việt Nam, hiện có 5 gia đình lớn do 8 mẹ đảm nhiệm. Hầu hết các mẹ đều có gia đình riêng, nhưng ngoài tình cảm dành cho chồng, cho con, các mẹ còn dành tình thương cho 20 đứa con kém may mắn khác. Tất cả các con đều bị bệnh, nhẹ thì mù, câm điếc, nặng thì thiểu năng trí tuệ, tự kỷ... Có chứng kiến công việc hằng ngày của các mẹ mới hiểu hết nỗi vất vả của họ. Buổi sáng, các mẹ gọi các con dậy, hướng dẫn chúng làm vệ sinh cá nhân. Trẻ nào không tự đánh răng được, nuốt hết cả kem thì các mẹ sẽ dùng tay kỳ cọ thay cho bàn chải. Rồi họ cùng những đứa trẻ tinh khôn hơn gấp chăn màn, cho các con ăn sáng và đi học. Sau khi đưa các con đến lớp, các mẹ ngồi vá quần áo, thu dọn nhà cửa. Khi nào mệt các mẹ mới tạm dừng tay, chứ công việc thì chẳng bao giờ hết.

Hết giờ học, các mẹ đón các con về, và chăm cho chúng ăn uống. Trong số các con của các mẹ, có nhiều con không tự xúc cơm được. Các mẹ thường đặt các con ngồi thành hàng rồi xúc lần lượt cho từng đứa. Nhiều con không nhận thức được nên khi mẹ đút cơm lại nhổ ra, thậm chí đánh, đấm cả mẹ. Rồi có lúc đang ăn, có con bỗng lên cơn động kinh, co giật liên hồi khiến các mẹ phải xử lý khẩn cấp để con không cắn vào lưỡi.

Buổi tối, các mẹ thường dạy thêm cho các con bị thiểu năng trí tuệ. Các mẹ cố gắng dạy cho chúng nhận biết màu xanh, màu đỏ, biết đếm từ 1 đến 10, biết mũi ở đâu, tai ở đâu. Lũ học trò của các mẹ ngơ ngác, đứa quay ngang, đứa quay ngửa, nhớ nhớ, quên quên, mẹ hỏi mũi đâu thì lại chỉ vào miệng. Những giờ học nhàm chán và lặp lại ấy dễ làm người bình thường mất kiên nhẫn. Nhưng với ý nghĩ con đường đi mãi cũng phải mòn cùng với quyết tâm phải giúp bằng được các con biết những khái niệm cơ bản để tự làm những công việc đơn giản như biết xúc cơm ăn, biết mặc quần áo nên dù ngày nào cũng dạy ngần ấy kiến thức nhưng chẳng mẹ nào nản lòng. Chỉ một chuyển biến rất nhỏ trên gương mặt các em hay cái mỉm cười của chúng là các mẹ đã thấy hài lòng lắm rồi.

Không chỉ dạy các con sống có ý thức, hòa nhập với cộng đồng, các mẹ còn là người bạn để các con trút nỗi tâm tình. Em Lê Văn Đô ở Yên Bái khi nhận được tin anh trai qua đời đã bật khóc với mẹ Đặng Thị Toàn (45 tuổi, phụ trách nhà T3): “Mẹ ơi. Vậy là con chỉ còn mỗi mình bố, mai này bố mất nốt, con biết sống với ai”?. Nhìn cậu bé gày gò trên chiếc xe lăn, đã mất cả anh và chị vì di chứng của chất độc da cam quái ác, mẹ Toàn chỉ biết gạt nước mắt an ủi: “Còn có mẹ ở bên con mà!”

Mẹ Toàn chia sẻ, gia đình mẹ rất vui vì các con đều ngoan và rất tình cảm. Tối tối, chúng thường mắc màn cho mẹ rồi giục: “Mẹ ơi, mẹ đi ngủ kẻo muộn, con mắc màn cho mẹ rồi đấy”. Những lúc trái nắng trở trời, các con quây quần, đứa thì hỏi thăm, đứa thì đòi nắn tay cho mẹ. Em Nguyễn Bá Hải Đăng (quê ở huyện Đông Anh, bị bệnh Down) còn an ủi: “Mẹ nhanh khỏi bệnh nhé. Khi nào thành bác sỹ, con sẽ chữa bệnh cho mẹ”. Chẳng thế mà mỗi khi mẹ Toàn về nhà riêng và biết trước khoảng thời gian mẹ trở lại là chúng rủ nhau ra cổng làng, bám cánh cổng ngóng mẹ. Có trẻ về thăm nhà tâm sự với mẹ Toàn: “Con ở đây thì nhớ mẹ ở nhà, mà con ở nhà thì lại nhớ mẹ ở đây”.

Góp phần xoa dịu nỗi đau của những người lính

Ngày mới vào đây, nhìn những đứa trẻ sống trong đau đớn, vật vã, liên tục xé quần, xé áo, đập đầu vào tường…Không ít mẹ đã khóc. Khóc vì thương các con, khóc vì đau đớn trước nỗi bất hạnh quá lớn của chúng, khóc vì sợ mình sẽ chẳng kham nổi công việc, chẳng giúp gì được cho chúng. Nhưng rồi, các mẹ lại nghĩ, khóc sẽ không thay đổi được gì, tốt nhất là cố gắng làm bạn với các con, nắm bắt bệnh tật, tính tình của từng đứa rồi tìm cách giúp. Mỗi lần va vấp là một lần rút kinh nghiệm. Lòng kiên trì của các mẹ đã giúp các bé như: Nguyễn Gia Bảo, Phạm Đức Minh Hải… trước đây đi vệ sinh ở bất kỳ chỗ nào nay đã vào được nề nếp.

Gắn bó với các con 15 năm, nỗi vất vả dường như đã hằn sâu trên gương mặt mẹ Trần Thị Ban (55 tuổi, phụ trách nhà T6). Mẹ Ban chia sẻ: “Tất cả các con đều là con, cháu của các Cựu chiến binh từng hiến trọn tuổi thanh xuân vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Chính vì vậy, tôi chỉ mong đóng góp một phần sức lực để an ủi nỗi đau của những người lính mà thôi”.

“Mình chỉ giúp đỡ được gia đình các cháu một phần rất nhỏ thôi, còn ông bà, bố mẹ của chúng mới thực sự khổ vì nhà nào cũng có vài người như vậy. Nhà cháu Trần Đức Tài chẳng hạn, hoàn cảnh rất thương tâm. Bị di chứng từ ông nội, bố cháu hiện sống ở Trung tâm Chăm sóc và nuôi dưỡng người tâm thần số 2 Hà Nội, mẹ mất, cháu gần như không nhận thức được, em gái cháu cũng bị bệnh nặng”, mẹ Toàn chia sẻ.

Mẹ Ban thì tâm sự: “Các con ở làng đa phần là thế hệ thứ ba, trong đó không ít con ở đây bố đã mất, mẹ bỏ đi nên thi thoảng chỉ có ông bà lên thăm. Nhiều người đến thăm cháu rồi không có tiền để đi về, những lúc như vậy, mỗi mẹ lại góp một chút tiền trả tiền tàu xe cho các cụ. Bởi lẽ tuy nhận thức kém, nhưng mỗi khi có người thân đến thăm, các con rất vui mừng. Tội nghiệp nhất là những con suốt cả năm không có người thân nào ghé thăm”.

Cũng bởi rất thương các con nên có mẹ dù là Tết Nguyên đán nhưng cũng chỉ ghé qua nhà thắp hương rồi lại về với các con vì rất nhiều con ở đây quê rất xa, tận Hà Giang, Bắc Kạn..., gia đình nghèo lại neo người nên Tết vẫn không được đón về nhà. Không những vậy, nhiều mẹ dù đã đến tuổi nghỉ hưu nhưng vẫn mong được tiếp tục ở lại chăm sóc các con.

Mẹ Trần Thị Ban đang chăm sóc cháu Nguyễn Gia Bảo bị khuyết tật tập

Nhờ sự kiên trì, nhẫn nại của các mẹ như mẹ Lê Thị Bích Hợp, mẹ Trần Thị Ban… mà giờ đây phần lớn các con sống có nề nếp và ngoan ngoãn hơn. Tư duy của nhiều con phần nào đã được đánh thức. Thế giới riêng của các con đã được gợi mở, mặc cảm về nỗi bất hạnh dần được xóa bỏ. Thành công này là nhờ tình thương chân thành, những cố gắng hết mình của cả cộng đồng xã hội, trong đó phần công lao lớn thuộc về các mẹ. Các mẹ chính là người đã đưa các con sang một chặng đường mới và góp phần giúp các con có một cuộc sống bình thường như bao trẻ em khác./.

Vũ Kim Hoa

Bài phát biểu của Chủ tịch Nguyễn Văn Rinh tại buổi gặp mặt cán bộ, phóng viên, biên tập viên, nhân viên Tạp chí Da cam Việt Nam nhân Kỷ niệm 96 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam

Nhân kỷ niệm 96 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925- 21/6/2021), Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam tổ chức gặp mặt cán bộ, phóng viên, biên tập viên, nhân viên của Tạp chí Da cam Việt Nam. Tại buổi gặp mặt, Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh, nguyên Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Chủ tịch Hội đã có bài phát biểu động viên cán bộ, phóng viên, biên tập viên và nhân viên của Tạp chí. Tạp chí Da cam Việt Nam trân trọng giới thiệu với bạn đọc toàn văn bài phát biểu của Chủ tịch Hội.

Một số hoạt động nổi bật hướng tới kỷ niệm 60 năm Thảm họa da cam ở Việt Nam (10/8/1961 – 10/8/2021)

Quán triệt và thực hiện Công văn số 12440-CV/VPTW, ngày 01/7/2020 của Văn phòng Trung ương Đảng về Thông báo ý kiến của đồng chí Thường trực Ban Bí thư Về hoạt động hướng tới kỷ niệm 60 năm Thảm họa da cam tại Việt Nam, thời gian qua Hội NNCĐDC/dioxin các cấp đã đẩy mạnh hoạt động và đạt nhiều kết quả quan trọng.