Thứ tư, 16/09/2020 | 10:53

Phía sau những nỗi đau da cam...

Chiến tranh đã qua đi, nhưng nỗi đau để lại cùng di chứng chất độc da cam vẫn còn dai dẳng. Người ta vẫn nói “NNCĐDC là những người khổ nhất trong những người khổ, nghèo nhất trong những người nghèo”. Những người vợ, người mẹ vẫn âm thầm gánh vác, là điểm tựa cho NNCĐDC.

Tuổi 70, đáng nhẽ phải được hưởng sự an nhàn bên con cháu nhưng với ông Lê Đình Nhạc và bà Nguyễn Thị Tâm ở khu Núi Trang, thị trấn Phong Châu, huyện Phù Ninh thì suốt gần 40 năm qua chưa đêm nào được ngủ yên giấc, ông bà phải thay nhau phục vụ 4 người con bị thiểu năng trí tuệ, do di chứng chất độc da cam. Ông Nhạc nhập ngũ năm 1967, từng tham gia chiến đấu tại địa bàn quân khu V, từ Quảng Ngãi đến Kom Tum nơi nào cũng in dấu chân ông. Nỗi đau chồng nỗi đau, khi đứa cháu nội đầu tiên sinh năm 2007 của ông bà đang khỏe mạnh thì đến năm 7 tuổi, mắt cháu mờ dần rồi bị mù hẳn, không thể đi lại được, bệnh viện kết luận cháu bị u não. Mọi sinh hoạt cá nhân như ăn uống, tắm giặt đều phụ thuộc vào ông bà, bố mẹ. Ông Nhạc đau xót chia sẻ: Là nạn nhân trực tiếp nhiễm chất độc da cam sinh ra nhiều bệnh tật đã đành, đằng này lại di chứng sang thế hệ thứ ba, thương xót cháu mà không sao cầm được nước mắt. Bà nhà tôi cũng thường xuyên đau ốm nhưng vẫn phải lo chăm sóc cho con, cháu hàng ngày để bố mẹ nó đi làm...”

Bà Nguyễn Thị Tâm vượt qua khó khăn để chăm sóc cháu nội bị di chứng chất độc da cam

Cùng chung “nỗi đau da cam” với những người như ông Nhạc, bà Tâm là bà Nguyễn Thị Hồng, sinh năm 1955. Lấy chồng năm 1981, hai cô con gái đầu lòng đều bình thường, nhưng đến cậu con trai thứ 3 sinh năm 1988, được hơn 1 tháng tuổi thì bắt đầu đau ốm mãi không khỏi, dần dần chân tay co quắp, teo lại, thiểu năng trí tuệ và liệt. Lúc này ông bà Hồng mới biết con mình bị di chứng chất độc da cam. Năm 2012, chồng mất do ung thư, bà Hồng một mình gánh vác việc chăm sóc cho đứa con tật nguyền hơn 30 tuổi nhưng lúc nào cũng như một đứa trẻ lên 2. Bà Hồng tâm sự “Đáng nhẽ trong gia đình phải đầy ắp tiếng cười, đằng này hơn 30 năm qua lại chỉ có tiếng đập phá, gào thét của con. Nửa đêm vẫn hay dậy quấy khóc. Chưa đêm nào tôi có một giấc ngủ yên. Niềm an ủi của tôi là hai con gái đi lấy chồng có con cái sinh ra đều bình thường”. Lúc chồng còn sống, bà Hồng vẫn thường nói với ông rằng bà có một ước mơ đó là “Ngày có 24 tiếng được nằm nghỉ ngơi, thanh thản” nhưng ước mơ nhỏ nhoi đó biết đến bao giờ mới thực hiện được.

Không thể nói hết được nỗi vất vả, đau khổ khi bà Hồng hàng ngày nhìn thấy đứa con mình sinh ra, lớn lên bị tật nguyền.

Nhập ngũ năm 1968, ông Nguyễn Xuân Thùy ở xã Cao Xá, huyện Lâm Thao khi đó tròn 20 tuổi đã tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam, lập nhiều chiến công được Đảng, Nhà nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Nhì, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang ... Năm 1974, do bị thương nặng, ông Thùy được phục viên. Sau khi lấy vợ, sinh con, ông Thùy mới biết hậu quả di chứng chất độc da cam đã đeo đẳng đến đời con mình. Cô con gái thứ 2 khi 2 tuổi thì ốm đau, chân tay co quắp, bại liệt. “Những năm tháng ấy, mỗi khi nhìn vợ khóc, nhìn đứa con không lành lặn, lòng tôi đau như cắt. Nhưng rồi tôi nghĩ, không thể cứ ngồi nhìn mãi vào vết đau của quá khứ mà mình phải mạnh mẽ để làm điểm tựa cho vợ con”. Suốt 43 năm qua, ông Thùy vừa làm vừa dành thời gian chăm sóc con gái đã 43 tuổi.

Ông Nguyễn Xuân Thùy tâm sự: "Giờ đã ở tuổi xế chiều, cố chăm con được ngày nào hay ngày ấy, chỉ sợ mình không còn nhiều cơ hội để chăm sóc cho con tốt hơn..."

Những nỗi đau, di chứng da cam trên thân thể các nạn nhân và con cháu họ khó nói hết bằng lời. Thay vì chấp nhận số phận nghiệt ngã, những người bà, người mẹ, người vợ, người cha đã dành hết sức lực, tình thương suốt nhiều thập kỷ qua để chăm sóc chồng, con. Những tấm gương ấy, mảnh đời ấy vẫn luôn cần sự hỗ trợ, quan tâm và chia sẻ từ cộng đồng để tiếp thêm cho họ động lực, niềm tin cuộc sống, luôn là chỗ dựa tin cậy những NNCĐDC tiếp tục sống, vượt qua nỗi đau ....

Nguồn: Báo Phú Thọ