Thứ tư, 03/07/2019 | 19:39

Thơ: Đồng Đội

Khi lớn lên đất nước có chiến tranh.

Như giông tố từ đâu ào ạt tới.

Phía Bắc phía Nam đạn thù cày xới

Máu Lạc Hồng nhuộm đỏ non sông.

Tôi với anh không thể ngồi trông

Tổ quốc gọi ta lên đường cầm súng.

Buổi đầu gặp nhau ngỡ ngàng lúng túng

Mưa nắng thao trường biết mấy gian lao.

Tôi với anh chung một chiến hào

Chung trận địa chung kẻ thù phía trước.

Chung quê hương bờ tre bến nước

Bát nước chè xanh hơi ấm quê nhà

Chung một màu Cờ chung “Tiến Quân Ca”.

Chung một cái tên là anh Bộ đội.

Trận đầu tiên chiến công vang dội

Tim đập dồn khoảng lặng giữa Trường Sơn.

Trận địa mịt mù tiếng súng tiếng bom

Tiếng quân reo tiếng kẻ thù tháo chạy

Đường Chín Bản Đông chiến công lừng lẫy

Đồi Không tên Quảng Trị, Nam Lào.

Anh bị thương khi đánh điểm cao

Ta và địch giành nhau từng thước đất.

Máu từ bụng anh ướt đầm mặt đất.

Miệng vẫn hô phải giữ lấy chiến hào

Anh vỗ vai tôi để lại tớ một mình .

Phải chiến đấu không cho giặc tràn tới

Ngày chiến thắng sống nhớ về thăm mẹ.

Câu nói nửa chừng anh ngừng hơi thở!

Miệng vẫn cười thanh thản giữa trời xanh.

Rừng Trường Sơn ôm trọn nấm mồ anh

Sống chiến đấu rồi trở về với đất.

Tôi theo đoàn quân tiến về phía trước

Giải phóng miền Nam đất nước thanh bình.

Trong biển người bát ngát màu xanh

Bóng hình anh vẫn trong lòng đồng đội...

Nguyễn Đăng San*

*Phó chủ tịch Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố Hạ Long