Thứ ba, 15/10/2019 | 08:39

Thơ: Hai nửa cuộc đời

Tôi tiễn anh về nơi an nghỉ
Buốt nhói trong tim, muối xát đau lòng
Trắng lóa khăn tang, giọt lệ rơi rơi
Con “bé hẻ” (1) khóc cha xa xót quá
Cha ơi, cha đừng bỏ con nhé!
Chất độc da cam cha để lại mà
Môi con hẻ, mắt mờ, chân co quắp
Tàn phế, tật nguyền, con sống sao cha?
Con không hận cha, con muốn theo cha
Nhưng khó quá cho con rồi, cha ạ
Vì con sẽ rất nhớ em, nhớ mẹ
Nhớ cả dốc cao vào ngõ nhà ta
Đội Tiêu binh cùng làng xóm tiễn cha
Vàng hồ ai rắc lăn lóc trên cỏ
Trống gióng bảy hồi “thùng, thùng…”, thương nhớ
Con mất cha rồi, mất cha thật rồi!
Anh Thắng ơi, vừa mấy hôm trước thôi
Anh còn lên quán nhà Phong mua rượu
Họp Cựu chiến binh, anh còn cười nói
Thế mà nay anh đã xa rồi…
Anh Thắng ơi, nghĩa địa tuy đìu hiu
Nhưng trên mộ anh vẫn hoa đua nở
Vẫn ríu ran đàn chim về làm tổ
Hương vẫn thơm sưởi ấm chỗ anh nằm
Vĩnh biệt anh, đồng đội thắp nén nhang
Nghiêng mình chúc anh ngàn thu yên giấc…
(1) Con gái lớn anh Thắng bị tật nguyền da cam, môi bị hẻ.
Chu Ngọc Long