Thứ năm, 04/03/2021 | 16:10

THƠ: HỒI CHUÔNG MÀU DA CAM

Ngày tiễn cha ra mặt trận ,

Mẹ chưa kịp làm cô dâu.

Tháng năm đợi chờ đằng đẵng,

Vẫn mang nặng mối tình đầu.

ngày cha trở về chiến thắng,

Mẹ cha nên vợ, thành chồng.

Những mong sinh con, đẻ cháu,

cùng nhau chăm chỉ ruộng đồng.

9 tháng nặng mang, đau đẻ,

mẹ cha hồi hộp mong chờ.

đón chào sinh linh nhỏ bé,

Vỡ òa tiếng khóc trẻ thơ.

Con mẹ sao không khóc được?

Hình hài đâu giống con người?

Con cha sao không lành lặn?

qua rồi bom đạn con ơi!

mẹ đâu làm gì nên tội?

Sao con mẹ lại thế này?

Cha không là người có lỗi.

mà sao trời nỡ đọa đày?

Chiến tranh, chiến tranh nghiệt ngã,

Da cam chất độc chết người.

Đỏ trời, rừng trơ trụi lá.

Cha không tránh được con ơi!

Độc tố ngấm vào từ đó,

giờ lan sang mẹ con rồi.

Nỗi đau truyền đời dai dẳng,

Biết đến bao giờ mới thôi?

Còn rất nhiều người đồng đội,

cùng cha chiến đấu một thời.

Và cũng bao nhiêu bà mẹ,

Sinh con ra giống con tôi?

Hồi chuông da cam xé ruột,

Gióng lên cảnh tỉnh loài người.

Đâu rồi cán cân công lý?

Có còn công lý trên đời?

Tòa án nào không xét xử?

Tòa lương tâm mở khắp nơi

Hỡi những người gieo tội ác!

trả cho con mẹ nụ cười!

Tác giả: Trung Ngôn