Thứ sáu, 05/04/2019 | 08:40

Thơ: Những điều con không hiểu

Khi sợi nắng xuyên qua chái nhà dột nát

Rớt xuống chỗ con nằm

Khi con chim chìa vôi líu lo trên cành so đũa

Thì con biết bình minh đang lên.

Ngày rồi lại ngày, đêm lại tiếp đêm

Có khác gì đâu, với con vẫn là chái nhà dột nát

Khoảng trời của con là chiếc mùng vá chầm vá đụp

Ngọn gió của con là cánh võng đung đưa.

Đất như thế nào? Có giống giọt bùn vương trên tóc cha?

Mưa như thế nào? Có giống giọt mồ hôi đọng trên trán mẹ?

Sao con không giống như em bé?

Để lớn dần lên, rồi biết đứng, biết đi?

Mẹ ơi, chất độc da cam là gì?

Mà vĩnh viễn tứ chi con teo tóp?

Công lý có giống miếng lá chầm cha chèn chống dột?

Công lý có làm khô chỗ con nằm?

Ngọc Thủy