Thứ năm, 06/06/2019 | 13:52

Thơ: Nỗi đau da cam

Bốn tư năm rồi anh vẫn còn đau

Mặc dù đó vết thương không chảy máu

Chỉ âm thầm với nỗi buồn đau đáu

Với đứa con co quắp ở góc giường.

Nhớ những năm lăn lộn ở chiến trường

Lấy sức trẻ đương đầu cùng bom đạn

Rừng Tây Nguyên ngút ngàn cây lá rụng

Có ngờ đâu mưa độc đến hoan tàn.

Hòa bình rồi ta vang khúc khải hoàn

Mơ cuộc sống chan lời ca tiếng hát

Nhưng đời anh như cây tàn héo hắt

Xót trong lòng vì vết thương da cam

Con tật nguyền, con teo tóp đa mang

Anh chỉ nuốt vào lòng đầy nước mắt

Để quên đi nỗi đau dù có thật

Để cuộc đời không lạnh lẽo mong manh.

Hỡi những ai đang trong đỉnh vinh quang

Đừng say đắm trên vai vòng nguyệt quế

Hãy nhìn lại cha ông ta một thuở

Gian khổ hy sinh để có bây giờ.

Phạm Ngọc Kiểm