Thứ ba, 09/04/2019 | 07:45

Thơ: Nỗi đau lòng mẹ

Hỡi nhân loại thấu chăng nỗi đau quặn thắt
Của nạn nhân dioxin trên đất Việt can trường
Chiến tranh đã lùi xa
Mà nỗi đau trên cơ thể em tôi vẫn hiện nguyên hình
Năm triệu người phơi nhiễm
Ba triệu người là nạn nhân
Con số kinh hoàng đến vậy!
Và di chứng còn để lại ngày sau
Nên em tôi không nguyên vẹn hình hài…
Trái đất tròn
Mà thân hình em khuyết
Có nỗi đau nào hơn thế nữa chăng?
Nước mắt mẹ cha khóc cho những mảnh đời bất hạnh
Lăn dài vị đắng cay
Hình hài em thơ quằn quại lắt lay
Tội ác Mỹ gieo trên mảnh đất này
Biến bao cuộc đời không mang sự sống
Lẽ sinh tồn đâu dám hỏi hơn thua?
Được - mất trong em chỉ vọng tiếng vui đùa
khát khao cùng chúng bạn…
Giờ em mang trên mình di chứng
Còn đâu những ước mơ
Chỉ có nỗi đau làm nát trái tim em
Nước mắt mẹ cha khóc cho những mảnh đời cay đắng
Hằn trên đôi môi, đôi mắt em cười …

Nguyễn Thị Thư