Thứ hai, 08/04/2019 | 17:12

Thơ: Vành trăng khuyết

Đất nước vừa dứt tiếng bom

Cha em mới rời quân ngũ

Một thời bom rơi đạn nổ

Gót mòn suốt dải Trường Sơn.

Sinh ra em nằm trên nôi

Lớn lên em ngồi xe lăn

Đời em như vành trăng khuyết

Tưởng như không bao giờ tròn.

Nhìn bạn tung tăng đến trường

Em đòi cha đưa đi học

Ngàn lần chữ A không thuộc

Mủi lòng cha lắm con ơi…

Rồi em đến tuổi đôi mươi

Tuổi như trăng rằm rạng rỡ

Vẫn như một vành trăng khuyết

Xe lăn gắn chặt với đời.

Cuộc đời không phụ em tôi

Cho em cái tài may vá

Đường thêu mịn màng trên lụa

Nên tranh làm đẹp cho đời.

Hỡi em gái của tôi ơi

Em đã làm gương cho đời

Dù rằng chỉ vành trăng khuyết

Long lanh rực sáng bầu trời!

Phạm Ngọc Kiểm