Thứ hai, 10/08/2020 | 14:39

Thơ: Vết thương không mảnh đạn

(* Tặng chị Trương Thị Lưu, người mẹ nuôi ba đứa con nhiễm CĐDC ở xóm Sơn Mè, xã Khôi Kỳ, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên)
Vết thương không mảnh đạn
Từ mãi chiến trường xa
Bám riết anh theo về
Hành con đau, vợ khổ
Ba đứa con nhiễm cả
Chất độc màu da cam
Cái Chiến hai chín tuổi
Như cây khô trong vườn
Hoàn kém chị ba tuổi
Ngu ngơ, lại yếu hèn
Thương mẹ, quên mình yếu
Mọi việc gượng lam làm
Thằng Hùng, ôi đáng thương!
“Cây cớm nắng” xanh dớt
Nằng nặc đòi bỏ học
Nhưng khóc hoài nhớ trường!
Em tan nát tâm can
Hai con gái dở dang
Chẳng dạm ngõ, vấn danh
Kiếp “bà cô” tủi phận
Thương con trai bạo bệnh
Sức trai tàn úa dần
Còm cõi da bọc xương
Bất hạnh chờ phía trước!...
Anh ơi! Anh có biết!
Cái buổi tiễn “anh đi”
Lệ nhạt nhòa hàng mi
Lòng em như dao cắt
Giờ tóc em điểm bạc
Gánh nặng càng oằn vai
Các con dần kiệt sức
Nghiệt ngã...Trời! Hỡi trời!
Đêm khuya khoắt lắm rồi
Con đau tấm tức khóc
Em đứt từng khúc ruột
Những muốn “đi” cùng anh
Ngặt nỗi thương các con
“Ba ngọn đèn” trước gió
Dù chết em không để
Tử thần cướp các con...
Chu Ngọc Long