Thứ sáu, 07/06/2019 | 14:35

Thơ: NỖI ĐAU NGƯỜI MẸ

Ảnh Minh họa

Mẹ ôm con chặt vào lòng

Ứ đầy nước mắt lưng tròng khó trôi.

Khát khao mấy chục năm trời

Chồng qua chinh chiến, con tôi ra đời.

Nỗi đau đáu chẳng được vơi

Sinh con mắt xếch, không cười, khóc, kêu…

Hỏi trời, Trời bảo: trớ trêu ?

Hỏi người, người bảo: rằng điều đớn đau.

Cũng là sinh đẻ như nhau

Sinh con khuyết tật làm nhàu lòng cha.

Quắp co, ngơ ngác, nhạt nhòa

Mẹ ru con ngủ, xót xa lòng mình.

Nào đâu máu huyết nở sinh

Từ cha đã nhiễm trong mình da cam.

Hận quân giặc Mỹ bạo tàn

Rắc gieo chất độc truyền lan bao đời.

Tội tình chi đến con tôi

Mà đeo cái khổ cả đời – Người ơi !

MAI HIÊN

Hội viên Hội Nạn nhân CĐDC/DIOXIN

Xã Xuân Ninh, Xuân Trường, Nam Định