TÂM SỰ NGƯỜI LÍNH

Người lính năm xưa, trở về sau cuộc chiến

Những con người giãi nắng, dầm mưa

Gian khổ hy sinh không hề nao núng

Là những người góp phần làm nên chiến thắng

Giành lại đất trời cho Tổ quốc hôm nay.

Trong chiến tranh mất mát cũng quá nhiều

Rồi năm tháng cứ trôi dần lặng lẽ

Thời gian ấy chúng ta còn rất trẻ

Tuổi tràn đầy mười tám (18) đôi mươi (20)

Nhưng giờ đây tóc đã trắng bạc màu

50 năm rồi, ta ngồi lại bên nhau

Để ôn lại những chặng đường gian khổ

Khi chiến tranh giờ đây không còn nữa

Cuộc sống bây giờ được hạnh phúc bình yên

Xin mọi người hãy nhớ đừng quên

Bình yên ấy phải đổi bằng xương, máu

Nếu ai đó cố tình quên quá khứ

Tự cho mình tốt số, nên giàu sang

Xin hãy nhìn về dẫy núi Trường Sơn

Bao đồng đội ra đi không về nữa

Vợ, con họ vẫn nghèo, vẫn khổ

Vẫn hằng năm lo sắm giỗ chồng, con

Những cụ già tóc bạc lưng còng

Lúc ốm đau lấy ai mà nương tựa

Bao bà mẹ chịu một đời đau khổ.

Ôm hình con, đầu vấn khăn tang chồng

Đất nước này vang vọng mãi ngàn năm

Lời kêu gọi nhắn tìm đồng đội

Chiến tranh lùi xa, vẫn còn đó bao điều nhức nhối.

Chất độc Da cam để lại nhiều di chứng

Con sinh ra phải gánh chịu tật nguyền

Vì cha nó trước đây là lính chiến.

Cũng chỉ vì do Mỹ gây ra.

Và giờ đây ta tự hỏi ta

Cần phải sống thế nào cho trọn nghĩa

Đừng công thần cậy quyền, cậy thế

Đừng hẹp hòi, ích kỷ, tham lam

Đừng bày trò lừa dân, dối Đảng

Sống như thế suốt đời mang tội lỗi.

Hãy thông cảm cho tôi những lời thơ mộc mạc

Chắc có điều gì thất thố cùng ai.

Rồi mai đây năm rộng tháng dài

Sẽ mách bảo, những người quên quá khứ

Luật nhân quả. Ở đời đã có

Xin mọi người hãy nhớ dùm cho.

Liên Đình 10/8/2022