Kbor Djruêng đang viết tiếp huyền thoại của đời mình.

Vươn lên từ… địa ngục

Không có được may mắn sinh ra và sống trong môi trường đầy đủ như Ních Vu Trích. Kbor Djruêng là con thứ 8 trong một gia đình đầy cơ khổ, bố tên là Kbor Djoang, mẹ Nay Hchẻ. Nơi Kbor Djruêng sinh ra là một buôn xa tít có tên Jia (Krông Năng, Krông Pa, Gia Lai).

Sự có mặt của cậu bé Kbor Djruêng không chân, không tay này không giống như Ních Vu Trích (Ních Vu Trích bị căn bệnh hội chứng tetra-amelia bẩm sinh, một loại rối loạn hiếm gặp, gây ra sự thiếu vắng cả 4 chi) mà là di chứng của cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Trong chiến tranh, thời thanh niên, ông Kbor Djoang, bố của Kbor Djruêng đã tham gia du kích bảo vệ buôn làng. Những ngày cởi trần, đóng khố để đánh giặc và gùi đạn giúp bộ đội, bố Kbor Djruêng đã không may bị phơi nhiễm chất độc da cam do quân Mỹ rải ở những cánh rừng Tây Nguyên, trong đó có Gia Lai.

7 anh chị em của Kbor Djruêng đều có dấu hiệu di nhiễm chất độc quái ác này, trong đó Kbor Djruêng là người nhiễm nặng nhất. Khi Kbor Djruêng cất tiếng khóc chào đời, không những cha mẹ em mà cả buôn làng đã phải kinh hãi khi chính mắt nhìn thấy một đứa trẻ với hình hài kinh dị không chân, không tay này.

Theo luật tục của người Gia Lai, những đứa trẻ sinh ra không đầy đủ các bộ phận, nhất là thiếu chân thiếu tay, thì đồng nghĩa đó là sự hiện hình của ác quỷ. Họ quan niệm đứa bé này sẽ mang đến cho bản làng những điều không may mắn. Để trừ hậu họa, theo luật tục, cha mẹ Kbor Djruêng phải chôn sống con mình để trừ hậu họa.

Ngày hành quyết đến, không ai giúp đỡ, người ta chỉ đứng xem bàn tay thô giáp của ông Kbor Djroang tự tay đào hố chôn đứa con mình. Hố đất được bới lên, đứa trẻ khuyết tật có tên Kbor Djruêng được đặt xuống. Những xẻng đất đầu tiên hắt xuống, cậu bé có tên Kbor Djruêng cất tiếng khóc như xé vải.

Đau đớn, không thể cầm lòng được, ông Kbor Djoang đã nhẩy xuống hố bới đứa con lên. Hành đông này, ông đã phải gánh chịu những hắt hủi, mắng nhiếc của người dan trong bản, cùng những thủ tục phạt vạ hết sức nghiệt ngã.

Để có tiền mua các lễ vật cho làng phạt vạ, ruộng nương nhà cửa của ông Kbor Djoang hầu như bị bán hết. Hết đất sản xuất, ông và người vợ cơ khổ có tên Nay Hchẻ đã phải đi làm thuê, làm mướn khắp chốn kiếm tiền nuôi con.

Không chút mặc cảm và mất niềm tin, vượt lên khó khăn, Kbor Djruêng đã khẳng định mình bằng việc học tập.

Vì không có chân có tay nên để xê dịch được, Kbor Djruêng đã phải lăn mình trên nền đất gồ nghề, ngầu bụi của buôn Jia để đến với những nơi mình muốn. Vì ngoại hình đặc biệt này nên dân làng rất sợ mỗi khi Kbor Djruêng xuất hiện. Bạn bè như vậy cũng xa lánh em. Tuổi thơ của em là một tuổi thơ hoàn toàn cô đơn và cô quạnh.

Nhưng như câu nói của người đời, trời không cho không và cũng không lấy không của ai cái gì. Tuy không có chân có tay nhưng Kbor Djruêng lại rất thông minh và hiếu học. Bước vào tuổi đến trường, khi nhiều bạn không muốn đến lớp thì Kbor Djruêng lại rất thích đi học.

Em xin bố, thương con, ông Kbor Djoang đã cõng em đến trường xin học. Em được các cô giáo chấp nhận và đồng nghĩa với việc được đến trường, đến lớp này của em là cả một cơ cực cá nhân. Vì nghèo nên cha em cũng chỉ tranh thủ dành ra được một tuần để cõng em đến lớp. Còn các tuần sau, tự em phải đến lớp bằng cách lăn, cách dùng hai đầu mẩu nhô ra của chân, của tay mà bò đến lớp.

Nghị lực phi thường

Những người ở buôn Jia, những thầy cô giáo ở đây không bao giờ quên được hình ảnh vượt núi, vượt khe để đến lớp có một không hai, đầy huyền thoại của cậu bé có tên Kbor Djruêng. Vì không chân, không tay nên bao giờ Kbor Djruêng cũng phải đến lớp đến trường từ khi con gà rừng te te gáy sáng, trước các bạn vài tiếng đồng hồ.

Nhà nghèo, sáng dậy, củ sắn củ khoai lót dạ, Kbor Djruêng lăn, lê, bò, toài để đến lớp học. Mà con đường đến lớp của em kinh hoàng lắm. Đường không phẳng, không rộng mà đó là con đường rừng vắt vẻo qua các sườn đồi, sườn núi. Đến được lớp, củ khoai, củ sắn lót dạ đã hết veo. Kbor Djruêng thường phải học trong lúc cái bụng réo lên vì đói. Nhiều lúc, mải học, đói quá, không còn sức, em ngã vật ra và ngất lịm. Các cô giáo phải nấu cháo cho em ăn để em hồi tỉnh.

Bằng nghị lực và cách đến trường có một không hai này, 12 năm học, năm nào Kbor Djruêng cũng đều đạt kết quả khá, giỏi. Lên bậc THPT, lần đầu tiên Kbor Djruêng bắt đầu được học và làm quen với môn tin học. Môn học đầy mới lạ này đã cuốn hút, tạo hấp dẫn và đem đến với em một ngã rẽ cho cuộc đời.

Bị môn tin học hút hồn, Kbor Djruêng đã làm nên những điều không tưởng. Tự mày mò và thiết kế, em đã lập ra một trang web dành cho các bạn khuyết tật trên toàn quốc từ những giờ học chùa, học ké máy tính. Từ trang web này, Kbor Djruêng đã có thêm bạn, có thêm chia sẻ và có thêm nghị lực sống. Và cũng nhờ trang web này, nhiều người khuyết tật, đang cô đơn và mặc cảm cũng đã có thêm cơ hội để vươn lên trong cuộc sống. Không những là địa chỉ sẻ chia mà trang web này còn là địa chỉ từ thiện của không ít cá nhân và tổ chức khác.

Kết thúc 12 năm học, bằng cách đến trường có 1 không hai của chàng trai thiếu cả chân lẫn tay này, Kbor Djruêng đã dẫn đầu trường với 30 điểm tổng cộng của các môn thi. Cầm tấm bằng kết quả của 12 năm lầm lũi, nhiều nước mắt, ít nụ cười này, với hoàn cảnh và khả năng của mình, Kbor Djruêng đã đăng ký thi vào khoa Công nghệ thông tin của trường Cao đẳng Công nghệ Thông tin, Đại học Đà Nẵng. Và niềm vui đã lần nữa đến với Kbor Djruêng khi em đã đạt kết quả khá cao của kì thi này.

Thông cảm, sẻ chia, tạo thêm nghị lực sống với người khuyết tật luôn là tâm niệm của “chàng trai tròn” có tên Kbor Djruêng. Vào trường, ngoài sự duy trì hoạt động của trang web do mình sáng lập, cậu còn là người nổi tiếng diễn thuyết và là người đi đầu trong những đợt quyên góp để chung tay tổ chức những sự kiện như: “Ngày hội Trung thu”, “Tết cho trẻ em nghèo, mồ côi”; chương trình “Nồi cháo tình thương cho bạn khuyết tật”… được em và nhóm bạn của mình duy trì hoạt động.

“Không bi quan và bất lực trước cuộc sống trong bất cứ hoàn cảnh nào; có nghị lực, có niềm tin, sẽ có tất cả” đó là động lưc, hành trang để chàng trai Kbor Djruêng có được những gì của ngày hôm nay đó còn là thông điệp mà Kbor Djruêng gửi đến mọi người.

Theo báo Đại Đoàn kết.