• Quảng cáo: 0246.265.2654
Tiếng Việt
English
logo
ĐOÀN KẾT - NGHĨA TÌNH - TRÁCH NHIỆM - VÌ NẠN NHÂN CHẤT ĐỘC DA CAM - "TOÀN DÂN TÍCH CỰC ĐÓNG GÓP Ý KIẾN VÀO DỰ THẢO BÁO CÁO CHÍNH TRỊ TẠI ĐẠI HỘI XIV CỦA ĐẢNG"

Con đường thoát nghèo của người thương binh, nạn nhân chất độc da cam Nguyễn Trọng Lợi

Đến thôn Ấp Tre, xã Quang Minh, thành phố Hà Nội, tôi có dịp gặp ông Nguyễn Trọng Lợi, Chi hội trưởng Cựu chiến binh thôn, Dáng vẻ nhanh nhẹn, cởi mở, ít ai nghĩ ông đã 76 tuổi, người đã từng trải qua chiến tranh ác liệt và bao năm tháng vất vả mưu sinh.
Ông Nguyễn Trọng Lợi (người đầu tiên) kiểm tra chất lượng dụng cụ thể thao của Chi hội lắp đặt ở vỉa hè trường Tiểu học Quang Minh A (cơ sở 2)

Khó khăn không lùi bước

Ngay buổi sáng, ông Lợi đưa tôi thăm trang trại gia đình. Trên khu đất rộng, những thửa lúa xanh mơn mởn, vườn bưởi trĩu quả, ao cá, chuồng trại chăn nuôi được quy hoạch gọn gàng. Giữa trang trại là căn nhà cấp 4 giản dị – nơi ông gắn bó, quản lý sản xuất suốt nhiều năm qua.

Bên trong ngôi nhà khoảng 60m² xây từ năm 2003, bốn bức tường treo kín huân, huy chương, bằng khen – minh chứng cho những năm tháng cống hiến trong quân ngũ và cuộc sống đời thường.

Sau 5 năm chiến đấu tại chiến trường phía Nam, trong đó có Quảng Trị ác liệt, năm 1977 ông phục viên với vết thương nặng, sau này xác định bị nhiễm chất độc da cam/dioxin. Trở về quê hương, ông cùng vợ nuôi con, chăm sóc cha mẹ già trong cảnh thiếu thốn.

Năm 1979, ông tái ngũ, bảo vệ biên giới, đến năm 1980 xuất ngũ lần thứ hai, cuộc sống càng chồng chất khó khăn khi vợ ông mắc bệnh suy tim nặng, phải đi điều trị từ bệnh viện huyện, tỉnh và tuyến trung ương. khi đó ông phải bán hết những thứ trong nhà có giá trị để có tiền chạy chữa cho vợ. Mặc dù gia đình người thân hai bên họ hàng giúp đỡ, nhưng căn bệnh của vợ ông quá nặng nên không qua khỏi...Theo đó một mình ông nuôi hai con gái bị ảnh hưởng chất độc da cam, sức khỏe không ổn định...Năm tháng qua đi, cuộc sống buộc ông phải "đi bước nữa" trong hoàn cảnh khó khăn chồng chất.

Bước ngoặt đến khi chính sách khoán trong nông nghiệp được triển khai. Tận dụng đất được giao và thuê thêm, ông mạnh dạn khai hoang hơn 7.000m² để phát triển kinh tế. Ban đầu thiếu kinh nghiệm, thiên tai liên tiếp khiến nhiều vụ mất trắng. Nhưng không nản chí, ông kiên trì học hỏi, tích lũy kinh nghiệm sản xuất.

Năm 2003, ông quy hoạch lại toàn bộ khu đất theo mô hình trang trại: trồng bưởi Diễn, lúa, nuôi cá, chăn nuôi gia cầm và trồng xen nhiều loại cây ăn quả. Nhờ áp dụng khoa học kỹ thuật và sự hỗ trợ của địa phương, hiệu quả kinh tế dần ổn định. Mỗi năm, sau khi đã trừ chi phí, gia đình ông thu nhập từ 100 đến 150 triệu đồng.

Cuộc sống từng bước khởi sắc. Đến năm 2009, gia đình ông xây dựng được nhà 3 tầng khang trang, các con trưởng thành, có việc làm ổn định.

Ở tuổi xế chiều, ông vẫn duy trì sản xuất phù hợp sức khỏe, chủ yếu trồng lúa, bưởi và chăn nuôi, ông chia sẻ: “Chỉ mong còn đủ sức khỏe để làm kinh tế và giúp đỡ những người khó khăn hơn mình”.

Rộng mở nghĩa tình và trách nhiệm

Không chỉ làm kinh tế giỏi, ông Lợi còn tích cực tham gia công tác xã hội. Từ năm 2003 đến nay, mỗi năm ông đều dành khoảng 60 triệu đồng ủng hộ các hoạt động nhân đạo giúp đỡ hỗ trợ Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin xã, Hội Người khuyết tật…

Trên cương vị Chi hội trưởng Cựu chiến binh, ông luôn gương mẫu, đoàn kết hội viên xây dựng chi hội vững mạnh. Năm 2024, ông cùng chi hội vận động nguồn lực được 40 triệu đồng mua và lắp đặt dụng cụ thể thao phục vụ cộng đồng.

Hơn 10 năm đảm nhiệm chức vụ, chi hội do ông phụ trách liên tục hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Cá nhân ông cũng được nhiều cấp, ngành khen thưởng.

ông Nguyễn Trọng Lợi bên vườn cây ăn quả trong trang trại của gia đình

Theo lãnh đạo địa phương, ông Nguyễn Trọng Lợi là tấm gương tiêu biểu của người thương binh “tàn nhưng không phế”, giàu nghị lực, sống nghĩa tình, trách nhiệm, được nhân dân tin yêu.

Hành trình vượt khó, vươn lên làm giàu chính đáng của ông không chỉ là câu chuyện thoát nghèo, mà còn là minh chứng sinh động cho ý chí, bản lĩnh và lòng nhân ái của người lính năm xưa trong thời bình.

Bài, ảnh: Vũ Viết Xô

Bình luận

Gửi bình luận
Bình luận

    Tin khác