Ngày trai trẻ tôi xông pha trận mạc

thanh xuân dâng hiến nước non nhà

“Khói mù sương” địch rải khắp làng ta

Đi-ô-xin cháy khô rừng trụi lá

Quân thù kia vô cùng gian ác quá

Dân bản làng thắt dạ, xót thương đau

Suối trắng bạc, nhuốm màu, - Ai có nghĩ,

Chất độc kia, giặc Mỹ quá bạo tàn

Tôi xả thân lên đàng vì đại nghĩa

Chốn sa trường, dẫu thịt nát, xương tan

Dẫu biết rằng máu tuôn tràn thành bể

Quyết khơi thông vì đường mạch quê hương…

Tôi với em thề yêu thương, kết nghĩa

Những sinh con để kế nghiệp giống nòi

Ai nào ngờ, không một phút nguôi ngoai

Nay con đã, tuổi ngoài năm mươi lẻ

Vẫn nằm nôi, vẫn tay mẹ ẳm bồng

Vẫn mớm cơm, thìa cháo, Mẹ chăm - trông…

Thân một nửa... Không một lần… gọi mẹ

Chẳng gọi cha… chỉ liếc mắt… ngắm nhìn!!!

Mẹ tự nhủ: Nghìn đêm trường giá lạnh

Cạnh bếp hồng, người tiếp lửa: có Cha

Lời ầu ơ, Mẹ hát - vọng vang xa

Dẫu năm tháng, phai nhòa đời dâu bể

“Ngủ đi con”: Như đã thành thông lệ

Con ngoan hiền! sao lòng Mẹ quặn đau?!

Tự ngày xưa, vọng mãi tận ngày sau

Vì lũ giặc, nhuốm màu”sương”: tàn lụi

Nhìn con tôi – Mẹ cha đành thui thủi

Kẻ thù kia…chất độc… hại đời con!

Võ An - Chủ tịch Hội thị trấn Núi Thành