DUYÊN NỢ VỚI MÙA THU

Duyên nợ với mùa thu

Tôi có nhiều duyên nợ với mùa thu

Buổi ta đi cùng nắng vàng đến lớp

Trường sơ tán dưới bờ tre bóng rợp

Lũy đắp cao che cả lớp ta ngồi

Đến bây giờ kỷ niệm bám theo tôi

Mắt ai đó nhìn chân trời thu chín

Nẻo đường quê lối rẽ về bịn rịn

Lúa chân trần cát mịn nắng vàng pha

Mùa thu xưa tôi cầm súng xa nhà

Em cũng vậy, xa quê vào đại học

Chiều biên cương bức thư tình tôi đọc

Nâng bước hành quân đêm ấy xuyên rừng

Thắng giặc về sao mắt cứ rưng rung

Mùa thu ấy không phai màu áo trắng

Bao kỷ niệm mãi trong tôi thầm lặng

Chỉ biết mình duyên nợ với mùa thu.